Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau khi mang thai bệnh mỹ nhân thôi không trốn chạy Chương 14

Cài Đặt

Chương 14

Gương mặt Yến Ngọc Sơn vốn mang nét sâu sắc và sắc lạnh. Khi anh không nói gì, đặc biệt là lúc giữ nguyên biểu cảm lạnh lùng, trông rất đáng sợ, cứ như những vai phản diện lạnh tim vô tình trong phim điện ảnh. Nhưng chỉ cần thêm vào nốt ruồi nhỏ ở mí mắt kia, sự lạnh lẽo ấy lại bị hóa giải một cách kỳ lạ, khiến người ta rất dễ nảy sinh xúc động muốn nhìn sâu vào mắt anh, rồi hôn lên chỗ đó.

Nếu đặt trong hoàn cảnh trên giường, mà anh dùng đôi mắt ấy cúi đầu nhìn xuống, mồ hôi từ sống mũi chảy dọc xuống gương mặt loại gợi cảm đó chắc chắn sẽ bị khuếch đại đến cực điểm.

Hứa Tích Sương bỗng nhiên hiểu ra, vì sao fan lại gọi Yến Ngọc Sơn là đại tổng công của giới giải trí.

Khí chất này, vóc dáng này, tính cách này, không làm công thì còn ai làm?

Hứa Tích Sương vẫn còn đang thất thần suy nghĩ lan man thì Yến Ngọc Sơn bỗng mở miệng: "...Vào trong rồi nói."

Hứa Tích Sương suýt nữa dựng cả lông lên.

Cậu thật sự không muốn ở cùng một phòng với Yến Ngọc Sơn trong tình huống cô nam quả nam như thế này, nhất là khi xu hướng tính dục của mình vốn đã nghiêng về nam giới, lại còn từng ngủ chung với Yến Ngọc Sơn một lần...

Nếu đổi lại là người khác nói câu này, chắc chắn cậu sẽ nghĩ người ta đang ngầm ám chỉ muốn lên giường lần nữa. Nhưng mà, từ miệng Yến Ngọc Sơn nói ra, cậu lại không dám không suy nghĩ thêm vài phần nghiêm túc.

Chẳng lẽ là vì ban ngày mình với Trì Tư Nguyên tương tác quá thân thiết, khiến Yến Ngọc Sơn nổi giấm chua? Giờ muốn tìm mình tính sổ?

Mặc dù Hứa Tích Sương rất muốn từ chối lời mời này, nhưng cậu nhanh chóng nhận ra thái độ của Yến Ngọc Sơn đêm nay có gì đó cứng rắn, cứ như đã hạ quyết tâm từ trước. Hơn nữa, anh ta đã lùi người sang một bên, nghiêng người nhường lối, mắt nhìn câu chằm chằm, không chớp, giống như đang im lặng ép cậu bước vào.

Yến Ngọc Sơn đặt túi đồ có áo vừa giặt lên mép giường, rồi cũng ngồi xuống đối diện Hứa Tích Sương. Trông anh có chút căng thẳng, mở lời hỏi: "Cậu... cơ thể ổn chứ?"

"Cũng tạm." Hứa Tích Sương đáp ngắn gọn.

Dù sao thì tạm thời chưa chết được.

"Chuyện đêm hôm đó..." Yến Ngọc Sơn do dự thăm dò. "Cậu có cần tôi bồi thường gì không?"

"Không cần." Hứa Tích Sương trả lời dứt khoát.

Mọi chi phí điều trị tại chỗ bác sĩ Hứa, cậu đều đã ghi vào tài khoản của Yến Ngọc Sơn. Không tốn một xu. Bây giờ, cậu chỉ nghĩ đơn giản có một cơ thể khỏe mạnh mới là vốn liếng lớn nhất, nhà cửa, xe cộ gì đó đều là phù du, giữ được cái mạng mới là quan trọng nhất.

Chỉ là ngủ với nhau một lần mà thôi, cậu cũng chẳng để bụng, hơn nữa người chủ động nhắc đến chuyện bồi thường chính là Yến Ngọc Sơn. Hứa Tích Sương cảm thấy, mình đã yêu cầu đến mức này là quá đủ rồi. Nếu còn muốn thêm, chẳng khác nào tham lam quá đáng, chỉ khiến người ta thấy phiền.

Hiện tại, Hứa Tích Sương càng ngày càng tin cái chi tiết tác giả viết Yến Ngọc Sơn là xử nam có khả năng là thật, bởi vì chỉ có xử nam mới có thể vì lần đầu của mình mà để tâm đến mức ấy, nhắc đi nhắc lại hoài không dứt.

Cậu hoàn toàn quên mất sự thật bản thân mình cũng là xử nam.

Tự nhiên lại mặc định bản thân là tiền bối trong phương diện tình cảm, nằm giữ lượng kiến thức lý luận phong phú, giọng điệu cũng theo đó mà trở nên bình thản, còn vỗ vai an ủi đối phương: "Không sao đâu, quên đi là được rồi, sau này đừng nhắc đến nữa."

Tiểu xử nam.

"...Ừm." Yến Ngọc Sơn sau một hồi trầm mặc mới lên tiếng đáp lại.

Anh nhìn vào gương mặt điềm tĩnh của Hứa Tích Sương, chỉ cảm thấy đối phương thật sự chán ghét mình. Chán ghét đến mức chẳng muốn dính líu chút nào, thậm chí còn tình nguyện tự mình nhẫn nhịn,chỉ để anh đừng nhắc lại chuyện đó, một chuyện, trong mắt Hứa Tích Sương, có lẽ đã là một sự sỉ nhục không đáng để bị nhắc lại.

Yến Ngọc Sơn cũng không nói rõ được trong lòng mình giờ là tâm trạng gì. Theo lý mà nói, có lẽ anh nên thở phào nhẹ nhõm nhưng chẳng những không thấy nhẹ nhõm. mà ngược lai trong chẳng muốn dính líu chút nào, thậm chí còn tình nguyện tự mình nhẫn nhịn, chỉ để anh đừng nhắc lại chuyện đó, một chuyện, trong mắt Hứa Tích Sương, có lẽ đã là một sự sỉ nhục không đáng để bị nhắc lại.

Yến Ngọc Sơn cũng không nói rõ được trong lòng mình giờ là tâm trạng gì. Theo lý mà nói, có lẽ anh nên thở phào nhẹ nhõm nhưng chẳng những không thấy nhẹ nhõm, mà ngược lại trong lòng cứ như có tảng bông nặng trĩu đè lên, ngột ngạt không chịu nổi.

Chuyện đã nói xong, Hứa Tích Sương cũng không có lý do để ngồi lại nữa. Cậu đứng dậy, định lên tiếng chào tạm biệt Yến Ngọc Sơn, nhưng còn chưa kịp mở miệng, thì một cảm giác tanh ngọt đột ngột dâng lên cổ họng.

Sắc mặt Hứa Tích Sương thay đổi ngay tức khắc.

Không thể kìm được nữa, cậu đột ngột "Oa" một tiếng, phun ra một búng máu, máu tươi đỏ rực lập tức loang đầy trang kịch bản đang mở trên bàn, nhuộm đỏ cả mặt giấy A4 trắng tinh.

Hứa Tích Sương: ... Yêu đương cái gì nữa chứ, giờ là dục duyên ngã quỵ rồi.

Yến Ngọc Sơn: !!!

Yến Ngọc Sơn như bị điện giật bật dậy, suýt chút nữa hất tung cả cái bàn. Nửa người anh nghiêng về phía trước, tay vươn ra giữ lấy bờ vai Hứa Tích Sương, giọng hoảng loạn: "Cậu sao vậy?!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc