"Vì Trì Tư Nguyên nhìn như trung khuyển công mà. Yến Ngọc Sơn trong giới giải trílà đại tổng công, ai mà phản bác được chứ? Hai công mạnh ở bên nhau phí phạm lắm, hơn nữa họ hoàn toàn không có cảm giác CP đâu."
"Hứa Tích Sương như vậy chịu không nổi, làm công mà đau cậu ấy, sao có thể được."
"Cường thế tổng tiến công × cao lãnh bệnh mỹ nhân cưỡng bách năm thượng tổ, còn có ánh mặt trời trung khuyển × ngạo kiều bệnh mỹ nhân thuần ái niên hạ tổ, hai cặp này đều siêu cấp hợp, cắn được không! Yến Ngọc Sơn cùng Trì Tư Nguyên thật sự không quá xứng đôi......"
Giọng chị Triệu ôn nhu: "Tích Sương, tôi thấy hôm nay cậu phát một Weibo, sao đột nhiên muốn buôn bán vậy?"
Hứa Tích Sương:?
"Phối hợp tuyên truyền thôi." Hứa Tích Sương nghi hoặc hỏi. "Có chuyện gì không, chị Triệu?"
"Không có chuyện gì."Chị Triệu do dự, rồi hỏi. "Tích Sương, gần đây cậu có gặp khó khăn gì không? Nói ra đi, chị Triệu sẽ tìm cách giúp."
Hứa Tích Sương: ??
Suy nghĩ một lát, Hứa Tích Sương bừng tỉnh ngộ ra.
Bình thường vốn chẳng bao giờ buôn bán, lãnh đạm lạnh nhạt là bản tính, chị Triệu thấy cậu nay lại chủ động phối hợp tuyên truyền, lại cảm thấy bất thường rồi.
"Không có chuyện gì, chị Triệu, tôi chẳng có vấn đề gì cả." Hứa Tích Sương trả lời. "Chỉ là lần này Yến Ngọc Sơn làm đạo diễn, tôi muốn cho anh ta chút mặt mũi, phát vài Weibo giúp tuyên truyền thôi."
Yến Ngọc Sơn, hoàng kim tấm mộc!
Chị Triệu định nói gì đó, nhưng nghĩ lại...
Cô biết fan Yến Ngọc Sơn nhiều hơn cậu gấp trăm lần, dù Hứa Tích Sương không quan tâm chuyện tuyên truyền, nhưng nghệ sĩ nhà mình tích cực hợp tác luôn là chuyện tốt, nên thôi không nói nữa. Xác nhận cậu ổn rồi thì cô cúp máy, bắt đầu nghĩ lần tới cho Hứa Tích Sương tham gia hoạt động gì phù hơp.
Hứa Tích Sương tắt điện thoại, an yên ngủ.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, đi tắm rửa mặt, cậu đột nhiên nhớ tới quần áo Yến Ngọc Sơn, giờ đã giặt xong sau tám tiếng.
Hứa Tích Sương hơi chột dạ lấy quần áo ra, kiểm tra không bị biến dạng mới thở phào nhẹ nhõm, đem treo ở ban công nhỏ rồi đi tới đoàn phim, chuẩn bị quay.
Ngày hôm đó chủ yếu quay cảnh Trì Tư Nguyên diễn, Hứa Tích Sương thật ra cũng không liên quan lắm, nên hôm nay đến hơi muộn, khi tới thì mọi người đã quay được một lát.
Hứa Tích Sương ngồi bên cạnh xem, Trì Tư Nguyên đang quay cảnh lần đầu tiên gặp mặt các bạn học, vai Hạ Tình Lãng thể hiện có ý tưởng mới lạ, bởi nhân vật là người thành phố nhưng cuồng nhiệt với mọi thứ, Trì Tư Nguyên nhanh chóng lấy lại phong độ, bắt đầu nhập vai.
Diễn kỹ của Trì Tư Nguyên chưa thuần thục, nhưng tính cách rất giống Hạ Tình Lãng, nên không thành vấn đề, quay cũng khá thuận lợi. Tuy nhiên Trì Tư Nguyên không quá xuất sắc nếu muốn tìm người diễn vai Hạ Tình Lãng trong giới giải trí, còn có rất nhiều ứng viên hợp hơn.
Hứa Tích Sương nghĩ vậy, nhấp một ngụm nước ấm Tiểu Vương đưa, tự hỏi Yến Ngọc Sơn tuyển chọn thế nào, chẳng lẽ không phải theo kiểu tư bản mà tự mình làm chủ?
Hay đơn giản chỉ là thích Trì Tư Nguyên nên cho anh ta cơ hội?
Hứa Tích Sương vừa nghĩ vừa sờ cằm, chăm chú nhìn Trì Tư Nguyên, không rời mắt.
Trì Tư Nguyên đương nhiên cũng nhận ra ánh mắt Hứa Tích Sương đang dõi theo mình. Trong lúc nghỉ giữa các cảnh quay, cậu ta vui vẻ chạy lại gần, tươi cười như một chú cún con, ngồi xổm trước băng ghế thấp nơi Hứa Tích Sương đang ngồi, nhiệt tình hỏi: "Tiền bối, tôi diễn ổn không?"
"Cũng tạm." Hứa Tích Sương thẳng thắn đáp, dù sao người ta cũng gọi là tiền bối, vậy thì cứ thật lòng mà nói: "Còn cần rèn luyện thêm nhiều."
Trì Tư Nguyên chớp mắt, thoáng có chút hụt hẫng, cái đuôi vô hình như cụp xuống. Nhưng chưa đến vài giây, cậu đã lấy lai tinh thần, lập tức nói: "Vậy tiền bối, tôi có thể nhờ anh tập thoại cùng được không?"
"Cũng được." Hứa Tích Sương suy nghĩ không bao lâu rồi gật đầu, gần đây cậu cũng khá rảnh. "Nhưng cậu thử nhờ đạo diễn Yến xem sao? Dù gì cũng là người viết kịch bản, chắc chắn sẽ chỉ dẫn tốt hơn."
Hứa Tích Sương vừa nói vừa thầm nghĩ, mình tốt bụng làm bà mối giúp nam chính công thụ gắn kết, lỡ đâu trong nguyên tác Trì Tư Nguyên tìm tới người dẫn dắt là Yến Ngọc Sơn thì sao?
Thật ra Hứa Tích Sương cũng biết, giữ khoảng cách với nam chính công thụ là tốt nhất, như vậy sẽ an toàn hơn. Nhưng ngặt một nỗi, trong nguyên tác, Hứa Tích Sương sau khi rút khỏi giới giải trí, rời xa cả hai người kia, kết cục lại vẫn là chết. Dù chưa chắc hai chuyện có liên quan, nhưng cẩn thận một chút thì vẫn hơn.
Vẫn nên giữ khoảng cách vừa phải với vai chính. Cậu không muốn làm chướng ngại vật trong chuyện tình của người ta, cũng chẳng muốn làm bóng đèn.
Không ngờ Trì Tư Nguyên lắc đầu như trống bỏi: "Không muốn đâu. Đạo diễn Yến trông dữ quá, tôi sợ bị mắng."
Hứa Tích Sương ngạc nhiên: "Vậy sao cậu nghĩ là tôi sẽ không mắng cậu?"
Trì Tư Nguyên ngẩn người.
"Nhưng tôi thật sự sợ đạo diễn Yến lắm." Trì Tư Nguyên tội nghiệp nói, ánh mắt tròn xoe lộ vẻ uất ức như cún con bị bắt nạt: "Tiền bối có mắng tôi cũng không sao, tôi chịu được."
Nhìn gương mặt đáng thương kia, tay Hứa Tích Sương ngứa ngáy, nghĩ sao làm vậy cậu đưa tay xoa đầu Trì Tư Nguyên: "Được rồi, tối nay quay xong gửi tin nhắn cho tôi, tôi giúp cậu ôn lại thoại."
Trì Tư Nguyên lập tức như được hồi máu, hưng phấn đến mức sắp vẫy đuôi luôn, còn lén dùng đầu cọ nhẹ vào tay Hứa Tích Sương trắng như tuyết. Cậu ta còn đang định nói thêm gì đó thì bên kia Yến Ngọc Sơn lên tiếng: "Trì Tư Nguyên, qua đây quay thêm một cảnh."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
