"Nếu anh tốt với tôi như vậy, tại sao lại không nói chuyện anh có chứng cứ chứng minh anh tôi bị oan?"
Lâm Ngọc Yên lạnh nhạt hỏi, nụ cười trên mặt Phó Thần cứng lại, sắc mặt đang vui vẻ của hắn bỗng thay đổi, đôi mắt trở nên thâm trầm, hắn bỏ chén cơm xuống chống tay nghiêm nghị đôi diện với Lâm Ngọc Yên đang chất vấn.
"Lôi Vân nói với em sao?"
Anh mau giao chứng cớ cho cảnh sát, để tôi còn cứu anh trai tôi."
"Nói xong rồi?"
Phó Thần lạnh nhạt, hắn đứng lên, đi đến bên cạnh Lâm Ngọc Yên đàn phần nộ, dùng sức ghì chặt cô vào lòng, Lâm Ngọc Yên bị hành động của hắn làm cho hoảng sợ, cô kháng cự nhưng sức của Phó Thần lớn hơn cô nhiều, hắn chỉ cần một tay là có thể khóa chặt cơ thể bé nhỏ của cô.
Mặc kệ Lâm Ngọc Yên vùng vẫy thế nào, Phó Thần vẫn giữ chặt: "Vốn dĩ còn định xem biểu hiện của em mấy ngày tới, nhưng bây giờ thì không cần nữa nhỉ? Muốn có chứng cứ sao? Em đừng nằm mơ.
Phó Thần này không làm chuyện lỗ vốn, tôi tốt với em, em không chấp nhận thì hãy tự cứu anh trai em đi.
Chẳng phải Lôi Vân nói với em sao? Đi cầu xin cô ta đi, biết đâu cô ta nương tay đấy! À, nhưng cô ta lại cực kỳ căm ghét bất kỳ cô gái nào bên cạnh tôi, em xuất hiện không chừng sẽ làm cô ta phát điên đẩy nhanh việc xử tội Lâm Đình Vũ."
"Rốt cuộc anh muốn thế nào mới buông tha anh trai tôi?"
Lâm Ngọc Yên nghẹn giọng, cô không thể chống cự lại Phó Thần, đành để hắn xúc phạm bản thân.
"Muốn thế nào à?" Phó Thần cười: "Đột nhiên tôi muốn rất thử cảm giác ngủ với vợ cũ là như thế nào!"
"Anh...!đồ đê tiện!" Lâm Ngọc Yên lại ra sức vùng vẫy: "Anh mau thả tôi ra."
"Thả sao? Được thôi."
Nói đoạn, Phó Thần nới lỏng cánh tay đang ôm lấy Lâm Ngọc Yên, không còn bị giữ chặt, Lâm Ngọc Yên đẩy Phó Thần ra muốn chạy khỏi biệt thự, nhưng chưa chạy được mấy bước, cô đã bị hắn bắt lại, đẩy ngã xuống sofa phòng khách, thân hình cao lớn của Phó Thần phủ lên người Lâm Ngọc Yên.
"Thấy không? Cho dù tôi có cho em chạy, em cũng không thoát khỏi tay tôi." Phó Thần bắt lấy hai tay của Lâm Ngọc Yên để lên trên: "Yên Yên, không phải tôi từng nói sau? Khiến tôi hài lòng tôi sẽ buông tha Lâm Đình Vũ, lúc trước tôu chưa từng nghĩ đến [emailprotected] thịt với em nhưng bây giờ lại muốn thay đổi."
"Phó Thần, nếu một bên không đồng ý thì đó là cư0~ng bức, anh không muốn bản thân phải vào tù làm bạn với anh tôi vì tội danh này phải không?"
Lâm Ngọc Yên chống cự, có vũng vẫy thế nào cô cũng thể thoát khỏi Phó Thần, hai cánh tay bị bàn tay của hắn chế trụ đau đớn, sức lực để chống trả cũng không còn được bao nhiêu, Phó Thần rất mạnh bạo còn cô lại vô cùng yếu ớt.
"Ha, em uy hiếp tôi?" Phó Thần cười nhạt: "Vậy để tôi trải qua một đêm vui vẻ trước đã.
Yên Yên của tôi, để xem em có thể làm tôi hài lòng được bao nhiêu để cứu anh trai em."
Nói xong, Phó Thần cúi xuống hôn vào cổ của Lâm Ngọc Yên, thật sự hắn cũng không muốn cùng cô xảy ra chuyện kia, hắn còn tính toán khác nên tạm thời chưa thể cứu Lâm Đình Vũ.
Phó Thần biết Lâm Ngọc Yên đã bị Lôi Vân kích động thành công, mong muốn cứu anh trai luôn là chuyện cô đang nổ lực để đạt được, hắn rất khâm phục ý chí này của cô nhưng so với những gì hắn đang dự tính thì không thể lưỡng toàn kỳ mỹ.
Lâm Ngọc Yên chưa bao giờ bị người khác xúc phạm thân thể, cô càng ra sức chống cự, Phó Thần càng điên cuồng, hắn xé rách cổ áo của cô, sau đó tiếp tục hôn lên xương quai xanh, những nơi môi hắn di chuyển đều để lại dấu vết xanh tím.
Ngay lúc này nếu có một con dao, Lâm Ngọc Yên sẽ không do dự cầm lấy gi3t chết hắn.
"Không chống cự nữa à?"
Phó Thần đột nhiên dừng lại, hắn nhìn Lâm Ngọc Yên đang chịu uất ức, mặc dù đôi mắt cô đã đẫm lệ nhưng vẫn không khóc lóc cầu xin.
"Sao hả? Không vừa ý anh sao?" Lâm Ngọc Yên cười khinh: "Nào có giỏi thì anh cư0~ng bức tôi xem? Tôi sẽ không chống cự nhưng có thể đảm bảo, sau khi anh xong việc, tôi sẽ đến Phó Thị trong tình trạng này, nhảy từ tầng cao nhất xuống, tôi không tin pháp luật không làm gì được anh, thì miệng đời sẽ buông tha anh.
Lâm Ngọc Yên này nói được làm được."
"Em dám sao?"
"Anh có thể thử xem."
Lâm Ngọc Yên rất kiên cường, điều này Phó Thần có thể thấy được, những gì cô nói cũng không phải đùa cợt, bản thân hắn chưa từng nghĩ sẽ đi quá giới hạn với cô, nên cõ lẽ dừng lại ở đây là được rồi.
Tuy nhiên hắn sẽ không để Lâm Ngọc Yên đắc ý.
"Được, vậy tôi cũng xem xem, sau khi em chết không đối chứng, tôi sẽ nói là do em quyến rũ tôi không thành nên mới giả vờ bị cư0~ng bức nên tự sát, tôi có thể làm giả chứng cớ, có thể khiến Lâm gia không ngóc đầu được sau khi em chết, càng có khả năng khiến Lâm Đình Vũ bồi tán với em." Phó Thần đỡ Lâm Ngọc Yên ngồi dậy giúp cô chỉnh lại quần áo: "Yên Yên của tôi, trước giờ người uy hiếp tôi nhiều không đếm xuể, nhưng chưa có ai thành công, Phó Thần này nếu dễ dàng bị người khác khống chế thì cả thành phố Hoa, cả nước này đã không nghe đến tên tôi liền sợ hãi."
"Yên Yên của tôi, lúc tôi còn đối xử dịu dàng với em thì em nên cảm thấy vui mừng, vì em là người đầu tiên khiến tôi nhẫn nhịn đấy!""Vui mừng sao? Phó Thần, biệt đãi này của anh, tôi không dám nhận, anh không cứu anh tôi, tôi sẽ tự tìm cách, tôi cũng sẽ không ở đây nữa, những gì hôm nay anh làm với tôi chính thức cắt đứt chút quan hệ còn sót lại của chúng ta rồi."
Lâm Ngọc Yên nói xong liền đứng lên muốn ra khỏi biệt thự.
"Muốn đi? Tôi đã cho em đi chưa?".
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)