Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lục Tiên Cầm rất ít khi uống rượu. Lần đầu tiên cô say là ở tiệc tốt nghiệp năm tư đại học. Hôm đó, ai nấy đều hào hứng, cụng ly tới tấp. Có người suốt bốn năm gần như chưa từng nói chuyện quá ba câu, vậy mà chỉ cần cạn một ly rượu liền trở nên thân thiết như thể từng quen từ kiếp trước.
Sáng hôm sau tỉnh dậy giữa trưa, cả người cô đau nhức rã rời.
Bạn cùng phòng kể lại: cô đã lần lượt cưỡng hôn tất cả nữ sinh trong lớp.
Ban đầu Lục Tiên Cầm không tin. Nhưng đến lễ cưới với Từ Khôn Đình, cô lại bị bạn học chuốc thêm một lần. Kết quả, ai nấy đều chứng kiến cảnh cô say rồi mặc kệ xung quanh có bao nhiêu người, trực tiếp ôm lấy Từ Khôn Đình mà gặm môi, cắn như cắn chân giò. Ra sức đến mức môi anh sưng đỏ, trở thành bằng chứng sống không thể chối cãi.
Lục Tiên Cầm sau khi say không bị đứt phim, ngược lại rất rõ mình đã làm gì. Chỉ là khi cồn lên đầu, lý trí nhường chỗ cho bản năng. Những việc bình thường không dám làm, lúc ấy cô đều liều mạng làm cho bằng được. Đến hôm sau, khi bị hỏi lại, xấu hổ quá liền giả vờ hồ đồ cho qua chuyện.
Lần này tỉnh dậy, cô hoàn toàn nhớ rõ vì sao mình không nằm trong ký túc xá, mà lại tỉnh giấc trong khách sạn.
Từ Khôn Đình đang quấn khăn tắm trắng, ngửa đầu uống nước. Hầu kết gợi cảm của anh theo động tác lên xuống mà di chuyển, khiến cô vô thức nuốt nước miếng.
Đợi anh uống xong, cô vẫn không biết nên mở miệng thế nào.
Từ Khôn Đình đặt ly nước xuống, tóc còn ướt dính vào sau đầu, khiến anh trông chẳng khác gì một mỹ nam kiểu Tây. Lục Tiên Cầm ngại nhìn mặt anh, đành phải nhìn xuống ngực.
Nhưng nhìn ngực cũng thấy ngại. Vậy dời ánh mắt xuống dưới...
Vừa nhìn liền thấy rõ đường nhân ngư, mà chỗ mấu chốt thì lại bị chiếc khăn tắm chết tiệt kia che mất.
Đột nhiên đệm giường lún xuống một chỗ. Lục Tiên Cầm quấn chăn, thấy Từ Khôn Đình chậm rãi áp sát.
Trên người anh là hương sữa tắm khách sạn, nhưng ngửi lên lại giống mùi nước hoa cao cấp.
“Nhìn cái gì mà nhìn, hửm?”
Anh hơi nhấn âm cuối, giọng khàn khàn cực kỳ dụ hoặc.
Lục Tiên Cầm biết Từ Khôn Đình vốn không phải khúc gỗ. Một khi đã thông suốt thì thật sự khiến người ta chịu không nổi.
Cô chỉ đành che mặt, bịt tai trộm chuông.
Chui đầu vào chăn, bên ngoài vang lên tiếng cười của Từ Khôn Đình: “Xấu hổ cái gì? Kết hôn lâu như vậy rồi, có chuyện gì mà chưa thử?”
“A a a a a a! Anh im đi!”
“Anh biết em còn nhớ rõ chuyện tối qua.”
Cô vẫn mạnh miệng: “Em không nhớ.”
Từ Khôn Đình nheo mắt, đưa tay kéo phăng chăn của cô ra.
Lục Tiên Cầm hét lên một tiếng, vội vàng ôm lấy chiếc gối che người.
Anh tiện tay hất chăn sang một bên, rồi dùng ngón tay chỉ xuống phần dưới của mình: “Sưng rồi, em biết vì sao không?”
Lục Tiên Cầm không chịu thua, chỉ vào miệng mình: “Cũng sưng. Lễ thượng vãng lai.”
“Không thấy được.”
Cô chu môi, làm mặt đáng yêu: “Sưng rồi mà! Nhìn đi!”
“Không thấy.” Giọng anh trầm hơn thường ngày, mang theo chút nguy hiểm.
Lục Tiên Cầm càng chu môi cao hơn: “Nè nè nè? Thấy chưa?”
Từ Khôn Đình nhướng mày, ánh mắt tối lại: “Nếu Từ phu nhân đã nhiệt tình như vậy, thì anh đây không khách sáo nữa.”
Anh cúi người, một tay vòng ra sau gáy cô, trao cho cô một nụ hôn nóng bỏng, vừa dịu dàng vừa chiếm hữu.
Ban đầu Lục Tiên Cầm còn giãy giụa như nữ chính trong phim ngôn tình, nhưng sau đó lại mặc anh tùy ý tung hoành.
...
Từ Khôn Đình liếc qua, thấy là Diệp Tú Tú gọi đến. Anh dừng lại một chút, rồi đặt điện thoại trở về chỗ cũ, mặc cho chuông tự ngắt.
Ban đầu đồng ý để cô thi vào Đại học Thanh Hà, tư tâm thật ra chỉ vì muốn có thêm thời gian ở bên nhau. Mặt khác, anh cũng có thể vừa đốc thúc vừa giúp đỡ cô học hành.
Nhưng kết quả là Lục Tiên Cầm cứ khăng khăng đòi ở ký túc xá, chỉ chịu về nhà vào cuối tuần. Trùng hợp học kỳ này anh cũng đang bận chạy chức danh, tuy ở cùng một khu giảng dạy mà cũng hiếm khi gặp được mặt nhau.
Cô cố chấp giữ kín chuyện hôn nhân của hai người, Từ Khôn Đình chỉ còn cách đồng ý. Dù sao cô đã thi đậu nghiên cứu sinh, những chuyện khác chỉ cần cô vui là được, anh sẽ chiều theo.
Nghĩ kỹ lại, ngoại trừ việc học ra thì ở mọi phương diện khác, anh đều rất nuông chiều cô.
Đến bản thân anh cũng không ngờ mình lại sủng cô đến mức này.
Tối qua, anh rõ ràng biết khu ký túc xá bất cứ lúc nào cũng có thể có người đến. Nhưng khi cô nhón chân lên hôn, anh lại như bị quỷ ám mà thuận theo.
Rõ ràng biết nếu bị bắt gặp sẽ sinh ra lời đồn thất thiệt, vậy mà cô cứ nhất quyết đòi ngủ chung, còn nói muốn trải nghiệm cảm giác mới mẻ. Anh cũng thật sự đầu óc chập mạch, mang cô đến khách sạn, cùng thể nghiệm một phen cảm giác “tình nhân khó kìm lòng nổi”.
Cô đúng là say thật, nhưng những lời cô nói, từng câu từng chữ đều xuất phát từ đáy lòng.
Từ Khôn Đình cũng không hiểu vì sao cô lại quý trọng tình bạn với con gái đến vậy. Anh chỉ biết tối qua có rất nhiều nữ sinh thân thiết vây quanh, ai đến cô cũng không từ chối. Ai mời rượu cũng uống. Trên đường về, cô còn vui vẻ chia sẻ với anh.
Người khác khen cô xinh đẹp, cô lại khen ngược lại họ còn đẹp hơn. Người ta khen cô biết trang điểm, cô lại bảo người ta có khí chất hơn.
Cô luôn đưa người khác lên cao, nhưng lại khiến người nghe không cảm thấy đó là lời nịnh nọt, mà thực sự cảm nhận được thành ý trong lời khen. Vì thế ai cũng thấy như được gió xuân thổi vào lòng.
Từ Khôn Đình biết, cô không phải kiểu người khéo léo giả tạo, cố gắng lấy lòng tất cả mọi người. Những lời cô nói đều xuất phát từ sự chân thành, đơn giản vì cô muốn người đối diện cảm thấy vui.
Lúc này, trong phòng tắm truyền ra tiếng gọi: “Từ tiên sinh, em quên mang quần áo vào rồi!”
Từ Khôn Đình bật cười, cầm lấy quần áo của cô rồi đi đến cửa phòng tắm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
