Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

SAU KHI KẾT HÔN VỚI GIÁO SƯ TỪ Chương 17

Cài Đặt

Chương 17

[Cảnh ngoài lề]

Trang confession của Thanh Đại mỗi ngày đều nhận được hàng trăm tin nhắn, đủ thể loại than phiền, phun chửi cũng có, nhưng nhiều nhất vẫn là kiểu “gửi ảnh tìm người”. Những người này thường là nhìn thấy ai đó xinh đẹp rồi nảy sinh ý định nhưng không dám tiếp cận, chỉ có thể lén chụp ảnh rồi lên mạng nhờ mọi người tìm hộ.

Về sau, khi hành vi này bị chỉ trích là xâm phạm quyền chân dung, những tin nhắn dạng đó mới dần ít đi.

Nhưng hôm nay, trang confession lại nhận được hàng loạt tin nhắn như vậy và đều tìm cùng một người!

Confession Đại học Thanh Hà: [Hôm nay nhận được rất nhiều tin nhắn tìm người. Có vẻ như mọi người đều đang tìm một cô gái nhỏ. Cạnh tranh dữ dội đấy nha!]

[Ad ơi, thật sự rất muốn biết cô gái này là ai, làm ơn đăng lên cho mọi người cùng tìm với ạ!]

[Ad! Mấy hôm trước, ở trận bóng rổ giữa học viện Báo chí và học viện Ngoại ngữ có một cô mặc áo khoác trắng, tóc dài, đứng cổ vũ cho thầy Từ bên học viện Báo chí, quá xinh luôn! Lúc đó người đông quá, em không dám lại gần chụp hình. Đợi đến khi hết trận mới tính lại bắt chuyện thì đã không thấy đâu nữa rồi. Có ai biết cô ấy không?]

[Ad! Xin ad giúp! Bạn cùng phòng em vừa thấy cô gái này là cảm nắng ngay!]

Sau đó, có bạn học từ học viện Báo chí lên tiếng xác nhận rằng cô gái kia không phải sinh viên viện họ.

Mọi người bắt đầu thấy kỳ lạ. Nếu không phải sinh viên viện Báo chí thì tại sao lại cổ vũ cho thầy Từ?

Người đang quản lý trang confession hiện tại chính là một nữ sinh cùng lớp với Lý Thư Kỳ. Lúc Lương Băng giận dữ chạy tới yêu cầu cô ấy gỡ bài đăng kia xuống, kết quả lại bị nữ sinh này phản pháo bằng cách yêu cầu cung cấp luôn thông tin của Lục Tiên Cầm.

Lương Băng cạn lời đến mức muốn khóc cũng không khóc nổi, chỉ vì lỡ chọc phải quá nhiều tình địch. Khi về ký túc xá kể lể với bạn cùng phòng, ai nấy đều thay cậu ta tiếc nuối, chỉ riêng Lý Thư Kỳ là không hề tỏ ra bất ngờ, giọng nhàn nhạt: “Không có bấy nhiêu tình địch thì cậu cũng chẳng theo kịp chị ấy.”

Câu đó lập tức khiến cậu bị ba người còn lại trong phòng lên án là máu lạnh, bị cô lập nguyên buổi chiều. Mãi đến tối, lúc cần nộp bài tập, ba người kia mới lật mặt như lật bánh tráng, rối rít chạy tới làm hòa như cháu nội xin lỗi ông nội.

Sau đó, trên confession lại có thêm một dòng tin: "Là nghiên cứu sinh năm nhất học viện Kinh tế nhé. Admin chỉ có thể tiết lộ đến vậy thôi ~ phần còn lại đành trông cậy vào mọi người tự mình đi điều tra vậy!”

Thì ra là đàn chị nghiên cứu sinh năm nhất, chẳng trách chưa từng gặp qua.

Lục Tiên Cầm vốn chỉ hơi có chút tiếng tăm trong diễn đàn cao học, chẳng qua là do hôm đầu tiên đi đưa thông báo, cô mặc một chiếc váy dài hở vai với tay áo lá sen, vốn dĩ hôm đó mỹ nữ cũng không thiếu, Lục Tiên Cầm cũng không hẳn nổi bật nhất. Nhưng khi về phòng ký túc, Diệp Tú Tú vô cùng khoa trương kêu lên mình đã gặp tiên nữ hạ phàm, còn đăng bài lên diễn đàn, bảo rằng năm nay khóa nghiên cứu sinh có một “tân sinh tiên nữ”. Một truyền mười, mười truyền trăm, lời đồn lan ra khắp viện.

Vốn dĩ cao học không đặt nặng mấy thứ như danh hiệu hoa khôi, thế nhưng sau khi mọi người phát hiện “tân sinh tiên nữ” này lại là người đi theo viện trưởng làm đề tài, thì ai nấy đều nhìn cô bằng ánh mắt khâm phục, chẳng mấy chốc liền tự động phong cho cô danh hiệu “hoa khôi”.

Nhờ thế, tiếng tăm của Lục Tiên Cầm cũng lan sang cả diễn đàn sinh viên chính quy.

Lý Thư Kỳ vội vàng phủi sạch trách nhiệm, còn đẩy luôn link confession cho anh xem.

Từ Khôn Đình bấm vào xem, lướt xuống bài đăng hôm đó thì lập tức sa sầm mặt.

Có người đăng tin “treo thưởng” để xin thông tin liên lạc của Lục Tiên Cầm, có người khen cô xinh đẹp như tiên, có người hỏi cô đã có bạn trai chưa?

Từ Khôn Đình lạnh lùng cười một tiếng: “Người ta có chồng rồi, còn cần gì bạn trai nữa?”

Vợ của mình bị người khác mang ảnh lên confession bàn tán, Từ Khôn Đình tất nhiên không vui. Anh hỏi Lý Thư Kỳ ai là người quản lý confession, Lý Thư Kỳ không chút do dự bán đứng nữ sinh kia.

Từ Khôn Đình gọi cô gái ấy lên văn phòng, suy nghĩ mãi vẫn không biết mở lời thế nào. Nếu nói thẳng ra là “đừng đăng ảnh vợ tôi nữa” thì càng lộ chuyện hai người, đành phải nói vòng vo, khuyên cô đừng tùy tiện đăng ảnh người khác lên.

Cô nữ sinh nghe xong, lùi hẳn hai bước, mặt đầy kinh ngạc: “Thầy Từ, thầy cũng theo dõi confession à?!”

“...”

Từ Khôn Đình hoàn toàn không biết giải thích sao cho phải, chỉ đành lặp lại lời khuyên một lần nữa. Cô gái tuy gật đầu nhưng rõ là vẫn bán tín bán nghi. Ra khỏi phòng, lại gặp thầy khác trêu Từ Khôn Đình: “Bây giờ sinh viên gan lớn quá ha. Nhưng cũng tốt, chắc hồi cấp ba bị nghẹn lâu rồi.”

Từ Khôn Đình mặc kệ sinh viên gan lớn hay nhỏ, anh chỉ quan tâm: Đám sinh viên đó không được cả gan chọc vào vợ anh.

Sau đó, trang confession âm thầm gỡ hết những bài ảnh chưa được người trong ảnh đồng ý. Từ Khôn Đình xem như gián tiếp giúp nhà trường giải quyết một vụ vi phạm quyền chân dung.

Chỉ là, anh không ngờ ảnh có xóa thì cũng đã muộn, vì một số người đã lần ra được danh tính Lục Tiên Cầm.

Cuối tuần, khi Lục Tiên Cầm về nhà, Từ Khôn Đình mặt nặng như chì, hỏi: “Dạo gần đây có người lạ nào đến tìm em không?”

Lục Tiên Cầm sửng sốt: “Sao anh biết được? Nhiều lắm luôn, đủ người từ các khoa khác tìm đến hỏi em đủ chuyện. Mà em cũng chẳng hiểu sao họ lại hỏi, em có biết gì đâu.”

Từ Khôn Đình nhìn cô mặc váy dài trắng, khoác thêm chiếc áo bò hồng phấn, chân đi giày thể thao màu anh đào, nhìn kiểu gì cũng giống một sinh viên chưa tốt nghiệp. Lửa trong lòng anh bỗng bốc lên, nghiêm giọng nói: “Em cũng 25 rồi, nên ăn mặc chín chắn một chút đi.”

Lục Tiên Cầm chưa từng nghĩ sẽ có một ngày Từ Khôn Đình để ý đến phong cách ăn mặc của cô.

Thế nhưng, cô vẫn nghe lời, tuần sau bắt đầu ăn mặc chín chắn hơn một chút.

Chỉ có điều... hình như lại càng xinh hơn.

Từ Khôn Đình nhìn xong, lặng lẽ nghĩ: Vợ tôi, vẫn nên ăn mặc như sinh viên một chút thì hơn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc