Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Từ nhỏ, Lục Tiên Cầm đã rất xinh đẹp. Ba mẹ cô đặc biệt thích chải chuốt cho con gái, mỗi lần đi chợ đều sẽ mua cho cô chiếc váy đẹp nhất, mua những chiếc kẹp tóc lộng lẫy nhất, còn để cô nuôi một mái tóc dài, mỗi ngày lại thay đổi kiểu tết tóc đủ kiểu cho cô.
Lý Thư Kỳ từ khi còn bé đã biết, nhà bên cạnh có một chị gái rất xinh, là cô bé đẹp nhất trong mấy chục hộ dân quanh đây.
Nhưng mỗi lần cậu đến tìm chị Tiểu Cầm chơi, cô luôn một mình ở trong sân đá cầu hoặc nhảy dây.
Nhảy dây thường cần ba người, hai người giữ hai đầu dây, một người nhảy ở giữa. Những lúc con gái mặc váy hoa nhảy dây, váy cũng tung bay theo động tác của người, rất đẹp mắt.
Chị Tiểu Cầm dùng hai cái ghế thay thế bạn chơi, còn mình thì đứng giữa nhảy lên nhảy xuống.
Lý Thư Kỳ lúc đó thấy kỳ lạ, vì sao lại phải dùng ghế thay bạn? Về sau, khi lớn lên thêm chút nữa, cậu mới nhận ra rằng chị Tiểu Cầm càng lớn càng xinh. Mỗi khi nhà có khách đến chơi đều sẽ khen lấy khen để, nói rằng sau này chắc chắn có thể lên thành phố lớn, tìm được người chồng giàu sang, cả đời không cần lo nghĩ.
Ba mẹ chị Tiểu Cầm mỗi lần nghe vậy đều cười rất rạng rỡ.
Kẹp tóc, mái tóc, và cả váy vóc của cô cũng ngày càng đẹp hơn.
Cho đến một ngày, có một cô bé nhà khác cùng ba mẹ lên thành phố thăm họ hàng, lúc trở về mang theo những món đồ còn lộng lẫy hơn của chị Tiểu Cầm.
Là con gái, chị Tiểu Cầm cũng như bao đứa trẻ khác, tò mò và ngưỡng mộ, chạy sang nhà cô bé kia để xem những món đồ trang trí lấp lánh ấy.
Lý Thư Kỳ cũng lon ton theo sau.
Cô bé kia đội một chiếc vương miện nhỏ rất bắt mắt, cài kẹp tóc sáng lấp lánh. So với mấy chiếc kẹp tóc nhựa mà Tiểu Cầm tỷ hay dùng, đúng là một trời một vực.
Chị Tiểu Cầm nhìn say mê, nhưng cô bé kia lại trợn mắt lườm cô, nói một cách rất khó nghe: “Xinh đẹp thì có ích gì? Cậu chẳng có lấy một món đồ đẹp. Mấy thứ này nhà các người có mua nổi không? Váy của tớ có tận mấy lớp voan đấy, đây mới gọi là váy công chúa. Còn cái váy của cậu mặc, nhìn là biết dân quê lên tỉnh.”
Có lẽ vì từ nhỏ ba mẹ cô bé đó luôn đem cô bé so với chị Tiểu Cầm, nên trong lòng cô bé sinh ra chán ghét.
Chị Tiểu Cầm không nói gì. Đến khi bạn của cô bé kia đến, cô liền dắt theo Lý Thư Kỳ rời đi.
Trên đường về, chị Tiểu Cầm bật khóc.
Lý Thư Kỳ khi ấy vẫn còn ngây ngô chưa hiểu chuyện, nhưng lúc ấy mới dần nhận ra, không có cô gái nào chơi thân với chị Tiểu Cầm cả.
“Chị phải học thật giỏi, thi đậu vào thành phố lớn, mua được váy còn đẹp hơn của họ!” Tiểu Tiên Cầm cắn răng nói.
Rồi cô siết chặt tay cậu bé bên cạnh: “Em cũng vậy nhé. Chúng ta cùng lên thành phố!”
Lục Tiên Cầm hôm nay rốt cuộc cũng hiểu, vì sao mấy nam sinh thà bị người đời mắng là tra nam, cũng phải ra vào giữa bụi hoa, chẳng chịu làm lãng tử quay đầu.
Cảm giác được bao quanh bởi hương nước hoa thật sự quá tuyệt.
“Học tỷ, làn da của chị nhìn đẹp quá, chị dùng mỹ phẩm dưỡng da của hãng nào vậy?”
Lục Tiên Cầm cười ngây ngô: “Chị cũng không để ý lắm, là chai màu trắng ấy, chị vẫn luôn dùng một hãng đó thôi.”
“Vậy để em giới thiệu cho chị một hãng cực kỳ xịn nha, thật sự dùng rất thích, balabala...”
“Học tỷ, bộ đồ chị mặc có phải mua ở Trăm Thịnh không? Lúc đó em cũng định mua mà thấy không hợp lắm.”
“Hợp với chị lắm á! Da chị trắng thế này, mặc lên chắc chắn sẽ rất đẹp.”
“Thật á? Hì hì...”
Lý Thư Kỳ nhỏ giọng thì thầm với Từ Khôn Đình: “Anh rể, anh mặc kệ cho chị Tiểu Cầm cứ như vậy dụ dỗ em gái nhà người ta à?”
Từ Khôn Đình nhìn thấy Lục Tiên Cầm ngồi giữa đám nữ sinh, vì là học tỷ nghiên cứu sinh năm nhất, lại còn xinh đẹp, nên không chỉ có các nữ sinh chủ động bắt chuyện, mà cả đám nam sinh xung quanh cũng đang nóng lòng muốn tiếp cận.
Thấy Lục Tiên Cầm như vậy, Từ Khôn Đình biết ngay là cô đang "phiêu".
Nếu cô mà là đàn ông thật, chắc chắn là kiểu siêu cấp sắc quỷ, cứ thấy con gái là không nhấc chân nổi.
Từ Khôn Đình mặc kệ cô, quay sang trò chuyện với nhóm nam sinh. Sau đó, mấy nam sinh lần lượt nâng ly mời rượu, khiến anh cũng bận rộn không có thời gian để ý tới cô nữa. Ai ngờ Lục Tiên Cầm vừa thấy vui liền uống nhiều, mà đã uống nhiều là bắt đầu mượn rượu làm càn.
“Mỹ nữ! Uống ly giao bôi với chị!”
“Tiểu học muội! Cho học tỷ hôn một cái!”
Đúng vậy, anh chính là như thế, bị cô bá vương cưỡng ép mà đánh mất trái tim.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



