Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Diệp Tú Tú không hiểu Lục Tiên Cầm từ lúc nào lại quen thêm một soái ca như vậy. Cậu ta và thầy Từ đứng cạnh nhau như hai hiệp sĩ bước ra từ truyện tranh. Trong lòng cô không khỏi ngưỡng mộ Tiên Cầm, thầm nghĩ biết thế hôm nay mình cũng đi xem bóng rổ cho rồi.
“Vậy để chị đưa Tiên Cầm lên trước. Phiền mọi người quá.”
Diệp Tú Tú vừa định đỡ Lục Tiên Cầm thì không ngờ cô ấy lại mở mắt, nhìn cô một cái rồi lơ luôn. Cô tiến lại gần, định nói chuyện, ai ngờ Lục Tiên Cầm đưa tay ra... đẩy mặt cô ra một bên, rồi nhìn xung quanh: “Từ tiên sinh đâu? Từ tiên sinh đâu rồi?”
Diệp Tú Tú còn đang thắc mắc Từ tiên sinh là ai thì đã thấy Lục Tiên Cầm nhào tới ôm chặt lấy thầy Từ.
Cô sững sờ đến suýt rớt cằm, nghĩ bụng phen này chắc thầy Từ nổi giận mắng cho một trận rồi.
Ai dè thầy lại không hề đẩy ra, cứ để cô ấy ôm như vậy. Mà Lục Tiên Cầm thì như con gấu dính keo, bám chặt không rời, vừa ôm vừa ríu rít: “Từ tiên sinh, hôm nay em vui lắm. Lần đầu tiên có nhiều bạn nữ chủ động làm quen với em như vậy!”
Từ Khôn Đình đành nhìn sang Lý Thư Kỳ cầu cứu.
Lý Thư Kỳ chỉ cười nhàn nhạt, mấp máy môi ra hiệu gì đó.
Từ Khôn Đình bất đắc dĩ gật đầu.
Lý Thư Kỳ bật cười ha ha, đi đến chỗ Diệp Tú Tú, tươi cười chói lóa: “Học tỷ, hay là mình đi dạo một chút đi. Chị Tiểu Cầm chắc chắn có rất nhiều điều muốn nói riêng với thầy Từ.”
Diệp Tú Tú còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì một bàn tay to đã khoác lên vai cô, rồi cô bị kéo đi luôn.
Cô lo lắng ngoái đầu nhìn lại, nhưng mỗi lần định quay lại thì đều bị Lý Thư Kỳ dùng đủ chiêu ngăn cản, chẳng nhìn thấy gì hết.
“Tiên Cầm từ khi nào thân thiết với thầy Từ như vậy chứ?” Diệp Tú Tú đầy nghi hoặc.
“Có lẽ là thầy Từ có sức hút quá lớn thôi. Học tỷ là bạn cùng phòng của chị Tiểu Cầm đúng không? Em là Lý Thư Kỳ, từ nhỏ đã lớn lên cùng chị ấy.”
Thấy soái ca chủ động giới thiệu, cô cũng luống cuống báo danh: “Chị là Diệp Tú Tú, cũng là nghiên cứu sinh năm nhất như Tiên Cầm.”
“Vậy nhờ Tú Tú học tỷ chăm sóc chị ấy nhiều nhé.”
Giọng nói của Lý Thư Kỳ rất ôn hòa, hoàn toàn khác với chất giọng lạnh nhạt của thầy Từ. Giọng cậu mang theo âm điệu trong trẻo của tuổi trẻ, nhẹ nhàng và có phần phóng khoáng, rất hợp với gương mặt thanh tú trẻ trung của mình.
Đây là lần đầu tiên trong đời, Diệp Tú Tú cùng một nam sinh tản bộ ban đêm trong hoàn cảnh không rõ ràng như vậy. Cô nhất thời không biết nên nói gì, nhưng vẫn muốn tìm một đề tài trò chuyện, bèn tùy tiện hỏi:
“Tiên Cầm sao lại uống say đến thế?”
“Hôm nay có rất nhiều nữ sinh mời rượu chị ấy, chị ấy vui quá nên uống hơi nhiều.”
Diệp Tú Tú vẫn cảm thấy khó hiểu. Vì sao được nữ sinh mời rượu là lại cao hứng đến mức uống say?
Như thể nhìn ra được sự nghi hoặc trong mắt cô, Lý Thư Kỳ mỉm cười, giải thích: “Chị Tiểu Cầm từ nhỏ đến lớn hầu như không có bạn là con gái. Bình thường cũng ít khi tụ tập hay tham gia mấy hoạt động như thế này, nên hôm nay chị ấy mới thấy vui như vậy.”
Diệp Tú Tú gật đầu. Tính ra từ khi khai giảng đến nay cũng đã lâu, cô đúng là chưa từng thấy Lục Tiên Cầm chơi thân với ai khác. Phần lớn thời gian Lục Tiên Cầm đều đi chung với cô, đến cuối tuần thì lại về nhà, nên dù là bạn cùng phòng, cô cũng gần như không biết gì về các mối quan hệ xã hội của cô ấy.
“Cậu gọi cô ấy là chị Tiểu Cầm, cậu nhỏ tuổi hơn cô ấy à?”
Ánh mắt Lý Thư Kỳ thoáng hiện lên một tia cảm xúc gì đó, rồi gật đầu: “Nhỏ hơn một chút thôi, cũng không chênh lệch mấy.”
Vậy chắc cậu ấy cũng học nghiên cứu sinh năm nhất, hoặc năm cuối đại học? Diệp Tú Tú không tiện hỏi sâu thêm, chỉ âm thầm đoán trong lòng, cảm thấy mình đoán tám chín phần là đúng.
Hai người cùng tìm một băng ghế đá rồi ngồi xuống. Gió đêm thổi tới mang theo chút lành lạnh, mà Diệp Tú Tú chỉ mặc một lớp áo mỏng, lập tức rùng mình, đưa tay kéo vạt áo lại, theo phản xạ khép chặt người.
“Xin lỗi, tại em không để ý.” Lý Thư Kỳ liền cởi áo khoác của mình ra, bên trong là áo bóng rổ và cánh tay rắn chắc, rồi nhẹ nhàng đưa áo khoác cho Diệp Tú Tú.
Diệp Tú Tú không nhận lấy áo khoác, chỉ nhìn chiếc áo bóng rổ trên người cậu rồi hỏi: “Cậu cũng ở khoa Báo chí à?”
“Ừ, hôm nay có tham gia thi đấu.”
Sau đó, cuộc trò chuyện lại rơi vào im lặng.
Diệp Tú Tú ngẩn người một lúc, rồi theo phản xạ gật đầu.
Lúc này, cô vẫn chưa hiểu rằng, trong lòng Lục Tiên Cầm, cô là một người bạn không dễ gì có được, vô cùng quý giá.
Còn Lý Thư Kỳ, thì thật lòng hy vọng chị Tiểu Cầm có thể cảm thấy hạnh phúc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










