Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trận bóng rổ kết thúc với một cú ném ba điểm cực đẹp của Từ Khôn Đình, khép lại trong tiếng reo hò vang dội.
Thắng thua giờ chẳng còn quan trọng nữa. Điều đáng nói là nhờ trận bóng này mà học viện Báo chí và học viện Ngoại ngữ thiết lập một mối quan hệ thân thiết thật sự. Đúng nghĩa "hữu nghị là trên hết, thi đấu chỉ là phụ".
Mọi người rủ nhau tổ chức tiệc ăn mừng. Cụ thể ăn mừng chuyện gì thì chẳng ai quan tâm nhiều đến vậy, chỉ cần có cớ để uống rượu, ăn uống là được rồi.
Lục Tiên Cầm là nhân vật nổi bật nhất hôm nay, cũng được mời đi cùng.
“Bạn học viện nào thế? Cũng là fan thầy Từ à?”
Trên đường tới nhà hàng, Lục Tiên Cầm đi giữa một đám nữ sinh, bị hỏi đủ thứ chuyện. Là cô gái quê chưa từng trải qua cảm giác “oanh oanh yến yến vây quanh”, Lục Tiên Cầm lập tức có chút lâng lâng vì sung sướng.
“Mình ở học viện Kinh tế.”
“Ồ, vậy là nghiên cứu sinh rồi nhỉ?”
“Mình đang học nghiên cứu sinh năm nhất.”
“Thật á? Vậy chị là học tỷ rồi, nhìn không ra luôn á! Em tưởng chị học cùng khóa với tụi em chứ!”
Tâm trạng rối rắm kiểu yêu – hận rối bời này đúng là chẳng ai ngoài cậu ta hiểu được.
“Nè, đừng nhìn nữa.” Lý Thư Kỳ đứng cạnh cũng không nhịn được lên tiếng khuyên.
“Cậu đừng nói chuyện với tôi. Chúng ta đã tuyệt giao rồi.” Lương Băng ghi thù dai không tưởng.
Lý Thư Kỳ vừa dở khóc dở cười: “Tôi nói này, cậu là con trai mà nhỏ mọn thật đấy. Mà nói thật, tôi cũng đâu biết cậu thích học tỷ đó đâu.”
“Cả học viện ấy chỉ có một người như vậy. Ngày đó nếu cậu nhắc tới, tôi chắc chắn nhận ra ngay là chị ấy. Vậy mà cậu lại không nói cậu quen chị ấy! Cậu còn bịa ra là chị ấy đã kết hôn. Lý Thư Kỳ, cậu đúng là quá bỉ ổi!”
Trước màn chỉ trích đanh thép của Lương Băng, nội tâm Lý Thư Kỳ vẫn vô cùng bình thản: “Cậu lấy gì ra mà khẳng định tôi bịa chuyện chị ấy kết hôn?”
“Cậu tưởng tôi chỉ có mình cậu là nguồn tin à? Ngày hôm đó cậu vừa nói xong, tôi đã đi điều tra rồi! Học tỷ Lục hoàn toàn độc thân! Thậm chí đến bạn trai cũng chưa có!”
Lý Thư Kỳ lúc này mới nhớ ra, chuyện chị Tiểu Cầm đã kết hôn vốn không thể tùy tiện tung tin. Không ngờ Lương Băng lại đi điều tra thật, may mà cậu ta còn chưa tin hoàn toàn.
“Đến cả cái đó mà cậu cũng điều tra được. Tôi đúng là coi thường cậu rồi.” Lý Thư Kỳ cười nhạt khen ngợi, nhưng giây sau liền nghiêm túc nói: “Nhưng tôi thật lòng khuyên cậu đừng có mơ tưởng đến chị ấy. Không thì sẽ chết thảm đấy.”
Lương Băng chẳng thèm để tâm, ngược lại còn ngẩng đầu hỏi vặn: “Tôi sẽ chết thảm kiểu gì?”
“Có khi không tốt nghiệp được luôn ấy.” Nếu bị treo chuyên ngành rồi phải học lại, học lại liên tục bốn năm thì coi như xong đời.
“Cậu lừa con nít ba tuổi chắc? Tôi theo đuổi một cô gái thì liên quan gì đến chuyện tốt nghiệp?”
Xin hãy nhớ kỹ, đây chính là phong thái của Lương Băng lúc này: ngựa non háu đá, không sợ cọp.
...
Lúc nhận được cuộc gọi của Từ Khôn Đình, Diệp Tú Tú đang ngồi cắn hạt dưa.
Miệng cô còn đang ngậm một hạt dưa chưa nuốt, chân gác chéo, vừa chơi máy tính vừa cắn hạt, còn chưa kịp nhìn rõ người gọi đã vội vàng bắt máy.
“Alo, ai đấy ạ?”
“Từ Khôn Đình.”
“Từ... thầy Từ!”
“Em xuống dưới đón Lục Tiên Cầm đi, em ấy say rồi.”
Diệp Tú Tú cầm điện thoại, há miệng ngẩn người.
“Thầy Từ, thầy với Tiên Cầm... hai người...?”
Bên kia ngừng một nhịp, mới chậm rãi đáp: “Hôm nay em ấy cổ vũ cho đội bóng rổ học viện Báo chí, nên chúng tôi rủ cô ấy đi ăn mừng cùng.”
Vì thấy có lỗi với mấy suy nghĩ mờ ám của bản thân, Diệp Tú Tú vội chạy xuống lầu đón bạn cùng phòng. Quả nhiên, vừa đến nơi đã thấy Lục Tiên Cầm say khướt, được hai người kè hai bên, một người là thầy Từ mà cô ấy biết, còn người kia thì lạ mặt.
“Thầy Từ, tóc thầy...”
Diệp Tú Tú như gặp phải cảnh tượng siêu nhiên, nhìn chằm chằm cái “chỏm tóc nhỏ” trên đầu thầy Từ.
Lúc này Từ Khôn Đình mới sực nhớ ra mình quên tháo dây buộc tóc. Anh bình tĩnh giơ tay lên tháo sợi dây thun xuống.
Diệp Tú Tú âm thầm hối tiếc lúc nãy không cầm điện thoại theo để chụp lại khoảnh khắc đó. Nhưng chỉ cần tưởng tượng cảnh bức ảnh lan truyền khắp nơi, rồi thầy Từ lại thêm một biểu cảm meme huyền thoại nữa, là cô lập tức dập tắt ngay cái ý định đó để bảo toàn mạng sống.
Cô tiến lại gần xem xét tình hình Lục Tiên Cầm, phát hiện gương mặt cô ấy đỏ bừng, dáng vẻ rõ ràng là đã uống quá chén. Cả người cô ấy dựa hết vào hai người đang dìu, trông như sắp ngã đến nơi. Từ khi quen nhau đến giờ, Diệp Tú Tú và Lục Tiên Cầm chưa từng đi uống rượu cùng, đây cũng là lần đầu tiên cô ấy thấy Lục Tiên Cầm say.
Cô khều khều: “Tiên Cầm? Còn tỉnh không đấy?”
Lục Tiên Cầm cố gắng mở mắt. Vừa thấy Diệp Tú Tú, Lục Tiên Cầm liền nhào tới, miệng gọi to tên cô: “Tú Tú!”
Cô ôm lấy Diệp Tú Tú, siết chặt một cái khiến cô bạn suýt nữa tắt thở, ho sặc sụa. Nam sinh không quen bên cạnh vội đỡ lấy Lục Tiên Cầm từ tay Diệp Tú Tú, giúp cô ấy thoát ra khỏi cú "ôm hùm" ấy. Diệp Tú Tú còn suýt té, ngẩng đầu định cảm ơn thì cậu ta đã lên tiếng trước:
“Ban đầu bọn em cũng không định làm phiền chị xuống đón chị Tiểu Cầm đâu. Nhưng chị ấy cứ khăng khăng đòi về ký túc xá, bọn em cũng đành chịu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



