Dưới dải thắt lưng là vòng eo săn chắc của nam tử, bên hông đeo một miếng bạch ngọc màu sắc tuyệt đẹp, bên dưới miếng ngọc bội có treo một dải tua rua màu tím nhạt.
Khương Ninh Tuệ cúi đầu, khẽ cắn môi dưới. Câu hỏi ngập ngừng trên đầu môi khi nhìn thấy khuôn mặt thanh tú lạnh lùng của Bùi Đạc lại bị nuốt ngược vào trong.
Lưng Khương Ninh Tuệ cứng đờ, nàng không ngoái đầu lại mà cất tiếng: “Là ta hẹp hòi rồi.”
Dứt lời, nàng như chạy trốn mà lao vội về gian phòng phía Nam.
Triệu Tri Học đang ngồi trước bàn gỗ lê ôn tập bài vở hôm nay. Khương Ninh Tuệ dập tắt một ngọn đèn dầu khác rồi đặt lên bàn.
Thấy phu quân đang chuyên tâm học hành, nàng không tiện làm phiền. Phải đợi đến khi Bùi Đạc lấy xong nước nóng trở về phòng, nàng mới bưng chậu gỗ xuống bếp múc nước nóng để rửa mặt mũi tay chân.
Đợi Khương Ninh Tuệ bận rộn xong xuôi, Triệu Tri Học mới gấp sách lại.
Thấy phu quân xoa bóp cái cổ mỏi nhừ, Khương Ninh Tuệ đứng dậy đi vòng ra sau lưng hắn ta, những ngón tay thon dài khẽ đặt lên vai Triệu Tri Học xoa nắn để xua đi cơn mỏi mệt.
Thủ pháp xoa bóp của nàng cực kỳ tốt, ấn trúng ngay những huyệt đạo nhức mỏi của Triệu Tri Học.
“Vẫn là nương tử thương ta nhất.”
Triệu Tri Học mỉm cười nhắm mắt lại, tận hưởng khoảng thời gian rảnh rỗi hiếm hoi được Khương Ninh Tuệ xoa bóp.
Hắn ta hỏi: “Phụ mẫu ở nhà thế nào? Sức khỏe vẫn tốt cả chứ?”
Giọng Khương Ninh Tuệ có chút bực mình: “Sức khỏe của hai người vẫn còn tốt lắm!”
Rốt cuộc Triệu Tri Học cũng nhận ra giọng điệu của thê tử không đúng, hắn ta xoay người nắm lấy hai bàn tay trắng ngần của nàng: “Nghe giọng điệu của nàng có vẻ không vui, có phải gặp chuyện gì phiền lòng không?”
Khương Ninh Tuệ ánh mắt mang theo vẻ trách móc nhìn hắn ta: “Bùi công tử sống chung một sân viện với phu quân, cớ sao chàng không nói trước với ta một tiếng? Chàng còn đưa ta...”
Nàng nói tới đây, gương mặt thanh tú xinh đẹp lan tràn vẻ xấu hổ, khó xử: “Đưa ta vào phòng của Bùi công tử làm cái chuyện kia, chàng đặt ta ở chỗ nào? Lại coi Bùi công tử là cái gì?”
Triệu Tri Học còn tưởng là chuyện gì to tát: “Thì ra là vì chuyện cỏn con này mà nàng giận ta sao?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Khương Ninh Tuệ cứng đờ: “Sao phu quân có thể cho rằng đây là chuyện nhỏ cơ chứ?”
Triệu Tri Học siết nhẹ tay nàng: “Được rồi, được rồi, là ta không đúng. Ban nãy Bùi đệ gọi ta vào phòng cũng đã mắng ta một trận ra trò, ta đã giải thích và tạ lỗi với Bùi đệ rồi.”
Hắn ta đứng dậy dẫn Khương Ninh Tuệ đi tới bên giường, kéo tay nàng sờ lên đệm giường.
Vừa chạm vào là một mảng ẩm ướt, mà còn là một mảng rất to.
Khương Ninh Tuệ kinh ngạc ngước mắt lên, Triệu Tri Học giải thích: “Hồi trưa ta lỡ tay làm đổ nước lên đệm giường. Lúc nàng tới chăn đệm vẫn còn ướt, ta sợ làm nàng lạnh nên mới sang phòng Bùi đệ. Là do ta suy nghĩ không chu toàn, chưa nói trước với nàng chuyện Bùi đệ cũng sống ở đây.”
Khương Ninh Tuệ rũ rèm mi, chuyện xảy ra hồi chiều một lần nữa hiện lên trước mắt.
Nàng rút tay về, nói: “Ta thà bị lạnh còn hơn đi sang phòng người khác làm cái chuyện đó.”
Triệu Tri Học cười nói: “Ta bảo đảm với nương tử, sau này tuyệt đối sẽ không để xảy ra loại chuyện này nữa.”
Hắn ta đã nói đến nước này, Khương Ninh Tuệ cũng không tiện làm mình làm mẩy cãi cọ thêm, bèn hỏi: “Sao Bùi công tử lại sống ở đây?”
Triệu Tri Học: “Học đường trên trấn không có chỗ ăn ở. Ta tình cờ thấy bên này có một sân viện nhỏ cho thuê, liền bàn bạc với Bùi đệ, hai người chia đôi tiền để mướn chỗ này.”
Chăn đệm vẫn còn hơi ẩm, buổi tối đi ngủ hiển nhiên sẽ không được thoải mái.
Sau khi Triệu Tri Học rửa ráy xong, bảo Khương Ninh Tuệ nằm nép vào phía trong, còn hắn ta nằm lên chỗ vẫn còn hơi ẩm ướt kia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

