Nàng xé nốt phần mì còn lại vào nồi. Đợi mì sôi, hai người đang trò chuyện trong phòng cũng nối gót nhau bước ra. Khương Ninh Tuệ lén quan sát sắc mặt của Triệu Tri Học, thấy chàng vẫn bình thường, nàng lại dè dặt liếc nhìn Bùi Đạc đi bên cạnh.
Nào ngờ nam tử đột ngột nhấc mí mắt, Khương Ninh Tuệ không kịp phòng bị liền chạm phải ánh mắt đen láy của đối phương.
Nàng hoảng hốt dời mắt đi, cắm cúi nhìn vào nồi nước đang sôi ùng ục, dùng muôi khuấy nước canh mì.
Triệu Tri Học bước vào đứng cạnh nàng, liếc nhìn nồi canh mì xé thơm lừng đậm đà, lập tức bị đánh thức cơn thèm ăn trong bụng: “Tuệ Tuệ, nàng không biết đồ ăn ở học đường chúng ta tệ thế nào đâu, dầu mỡ nhạt nhẽo, đi muộn thì chẳng mua được cơm ngon. Mấy ngày nay ta chưa được ăn một bữa cơm nóng hổi nào đàng hoàng cả.”
Khương Ninh Tuệ không ngờ đồ ăn ở học đường trên trấn lại tệ đến thế.
Nàng bỗng cảm thấy, e là phu quân sẽ không đồng ý để nàng trở về thôn nữa.
Một mặt thì lo âu không biết Bùi công tử có kể chuyện buổi chiều cho phu quân hay không, một mặt lại sợ nhỡ năm sau phu quân thi trượt thì mình sẽ chẳng có quả ngọt để ăn.
Khương Ninh Tuệ lơ đãng múc canh mì. Triệu Tri Học từ lúc bước vào bếp đã luôn miệng cằn nhằn học đường chỗ nào cũng không tốt, hoàn toàn không nhận ra biểu hiện khác thường của nàng.
Triệu Tri Học đỡ lấy bát canh mì xé đầy ắp mà Khương Ninh Tuệ đưa tới, cười nói: “Để ta bưng, nàng ra bàn ngồi ăn cơm trước đi.”
Khương Ninh Tuệ khẽ lắc đầu: “Ta không sao, chàng cứ ăn trước đi.”
Triệu Tri Học bèn không khách sáo mà bưng đi luôn.
Khương Ninh Tuệ lại múc thêm một bát to nữa, đang định bưng ra bàn cho Bùi Đạc thì một bàn tay trắng trẻo thon dài đã đưa tới trước, đỡ lấy chiếc bát trên tay nàng.
Những đốt ngón tay của nam tử cực kỳ đúng mực mà tránh khỏi những ngón tay đang áp dưới mép bát của nàng, giọng nói trong trẻo như ngọc: “Đa tạ tẩu tẩu.”
Bùi Đạc nói ngắn gọn súc tích: “Không tồi.”
Triệu Tri Học: “Đã vậy thì hay là thế này đi, mỗi tháng ngươi nộp một phần lương thực vào bếp, để tẩu tẩu ngươi nấu luôn cả phần của ngươi, ngươi thấy sao?”
Khương Ninh Tuệ run rẩy hàng mi, khẽ cắn sợi mì mà không nói lời nào.
Nàng nghe thấy giọng nói của Bùi công tử vang lên từ phía đối diện: “Vậy sau này đành làm phiền tẩu tẩu rồi.”
Khương Ninh Tuệ vẫn không ngẩng đầu lên, chỉ đáp lại bằng ba chữ quen thuộc: “Không phiền đâu.”
Dường như ngoài ba chữ này, nàng cũng chẳng còn lời nào khác để nói.
Ăn xong, Khương Ninh Tuệ dọn dẹp sạch sẽ nhà bếp. Vì trong lòng vẫn đang nén giận, muốn nói chuyện với phu quân về chuyện buổi chiều nên nàng nhanh chóng làm cho xong chút việc vặt cuối cùng.
Sau đó nàng xách ngọn đèn dầu định đi ra ngoài, lại thấy một cái bóng đen cao lớn thẳng tắp ập thẳng tới.
Cả người Khương Ninh Tuệ gần như bị bao trùm dưới bóng râm của Bùi Đạc.
Trong tay nam tử cầm một chiếc ấm nước bằng sứ trắng, ánh mắt thờ ơ lạnh nhạt rơi trên người nàng.
Hắn gật đầu, bình tĩnh gọi: “Tẩu tẩu.”
Da đầu Khương Ninh Tuệ căng lên, vội vàng gật đầu bừa, hỏi: “Công tử đi lấy nước nóng à?”
Bùi Đạc: “Ừm.”
Khương Ninh Tuệ chỉ tay về phía bếp đun: “Trong nồi có nước nóng đun sẵn rồi đấy.”
Bùi Đạc: “Đa tạ.”
Khương Ninh Tuệ ậm ờ đáp lại, ngập ngừng tiến lên một bước nhỏ, liền nghe thấy tiếng hỏi của Bùi công tử vang lên bên cạnh: “Tẩu tẩu có chuyện muốn nói với ta sao?”
Khương Ninh Tuệ ngỡ ngàng ngẩng đầu, kinh ngạc khi Bùi Đạc lại một lần nữa đoán trúng tâm tư mình.
Nam tử dáng người cao ngọc lập đứng đối diện nàng, ánh trăng vằng vặc mạ lên người hắn một tầng hào quang bàng bạc lạnh lẽo. Hắn mặc trường bào màu xanh đen, ống tay áo bị gió đêm mơn trớn, khẽ phất qua dải lụa thắt ngang hông.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


