Khương Ninh Tuệ không chịu, sợ phu quân nhiễm lạnh đổ bệnh sẽ lỡ dở việc học hành, ngộ nhỡ để công công bà bà biết nàng vừa tới đã khiến phu quân sinh bệnh, không chừng sẽ chỉ thẳng tay vào mặt nàng mà mắng chửi.
Triệu Tri Học hết cách, đành đứng dậy mở tủ lấy hai bộ áo ngoài của mình lót lên chỗ ướt: “Được rồi, đừng tranh với ta nữa.”
Trong phòng tắt đèn, Khương Ninh Tuệ nằm phía trong giường, mở to đôi mắt nhìn khung cửa sổ tràn ngập ánh trăng bàng bạc.
Vừa đổi chỗ lạ, nhất thời nàng vẫn chưa thể chợp mắt.
Nàng cảm nhận được bàn tay đang đặt trên bụng dưới của mình nóng lên, Triệu Tri Học xoay người, ngón tay men theo cổ tay nàng vuốt ve đi lên.
Lưng Khương Ninh Tuệ cứng đờ, lập tức rụt tay về, lại nép sát vào bên trong giường thêm chút nữa: “Phu quân, ngày mai cuối giờ Mão chàng đã phải tới học đường rồi, vẫn nên ngủ sớm đi. Trước khi ta tới đây, nương đặc biệt dặn dò ta phải nhắc chàng chăm chỉ đọc sách, chớ nên nghĩ ngợi chuyện bên lề.”
Nàng hiểu rõ ý tứ của phu quân.
Nhưng nàng không muốn, cũng không bằng lòng.
Tức phụ mà phụ mẫu nhắm cho hắn ta điểm nào cũng tốt, chỉ có điều quá đỗi cổ hủ, đần độn, lại còn cứng nhắc, dẫu cho nương có dặn dò bảo hắn ta chăm chỉ đọc sách đừng màng chuyện ngoài lề, nhưng chuyện chăn gối phu thê sao có thể tính là chuyện ngoài lề được.
Chỉ cần hắn ta không nói, nàng cũng không nói, thì ai mà biết được?
Bên này hai phu thê mỗi người một tâm sự khó lòng chợp mắt, ở phòng bên cạnh, Bùi Đạc cũng chưa ngủ.
Mặc dù trong phòng đã mở cửa thông gió suốt cả buổi chiều, nhưng trên giường vẫn vương lại mùi hương nhàn nhạt trên người nữ nhân.
Bùi Đạc cuộn chăn nệm lại đặt lên ghế, mặc nguyên y phục nằm trên chiếc giường phản gỗ lạnh lẽo cứng nhắc, hai tay gối sau đầu, nhắm mắt dưỡng thần.
Từ nhỏ hắn đã theo phụ thân tập võ, thính lực vốn cực kỳ nhạy bén. Cho dù phòng bên cạnh đã đóng kín cửa nẻo, nhưng tiếng hai người kia thấp giọng trò chuyện vẫn lọt vào tai hắn không sót một chữ nào.
Đôi mày rậm thanh tú của nam tử khẽ nhíu lại một cái rất khó phát hiện.
Xem ra, hắn phải tìm một sân viện độc lập khác để dọn ra ngoài thôi, sống chung với hai phu thê bọn họ, đối với người ta hay với chính mình đều chẳng tiện chút nào.
Sáng sớm hôm sau.
Khương Ninh Tuệ nhớ kỹ phu quân và Bùi công tử cuối giờ Mão phải tới học đường nên mới giờ Mão hai khắc nàng đã thức dậy.
Nàng vừa định rửa mặt mũi rồi xuống bếp chuẩn bị bữa sáng, ai ngờ vừa mở cửa ra đã thấy trong sân phơi chăn bông cùng vỏ chăn màu trắng ngà, có lẽ vừa mới giặt xong cách đây không lâu, mép vỏ chăn vẫn còn nhỏ mấy giọt nước.
Đây là chăn nệm trên giường của Bùi công tử, hôm qua nàng vừa đắp sát vào người.
Mùi hương tuyết tùng bao bọc kín bưng lấy nàng, len lỏi vào từng tấc da thịt nàng ngày hôm qua đều là mùi trên người Bùi Đạc.
Khương Ninh Tuệ theo bản năng nhìn sang gian phòng phía Bắc. Cửa phòng đóng, cửa sổ hé mở, qua khe hở, nàng thấp thoáng thấy được ống tay áo màu ngọc của nam tử đang vắt vẻo bên mép bàn. Nghĩ tới chuyện ngày hôm qua, trên mặt Khương Ninh Tuệ lại dâng lên một vẻ thẹn thùng, khó xử.
Nàng bối rối thu hồi ánh mắt, chui tọt vào bếp, sau khi rửa mặt xong xuôi liền bắt tay vào làm bữa sáng.
Chẳng bao lâu sau, bên ngoài bếp vang lên tiếng bước chân.
Khương Ninh Tuệ tưởng phu quân bước tới, nàng châm thêm chút nước nóng vào chậu gỗ, bưng chậu gỗ cười nói rạng rỡ quay ra cửa bếp: “Phu...” Khi nhìn thấy người bước vào cửa là Bùi Đạc, chữ “quân” bị nàng nuốt nghẹn trở lại, hốt hoảng đổi giọng: “Bùi công tử.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)