Hệt như con nhạn mà năm ngoái hắn lên núi săn được, chỉ cần bẻ nhẹ một cái là gãy.
Khương Ninh Tuệ cẩn thận tránh chạm vào tay Bùi Đạc, hai tay đón lấy chiếc tay nải nặng trịch đối với nàng.
Chiếc tay nải rất lớn, đựng không ít đồ đạc. Nào là quần áo và giày dép thay đổi của nàng, nhưng phần nặng nhất là mớ rau quả mới hái ngoài đồng và dưa muối mà bà bà chuẩn bị cho phu quân, còn có nửa bao bột mì tinh mịn, bột ngô, bột khoai lang, cùng với một dải thịt khô bà bà tự ướp.
Từ thôn Tây Bình lên trấn tuy mất nửa ngày đường, nhưng đối với Khương Ninh Tuệ lớn lên ở thôn Hồng Sơn nghèo khổ thì cũng chẳng mệt nhọc gì mấy, cái mệt là phải cõng theo đống đồ nặng trịch này.
Khương Ninh Tuệ xách chiếc tay nải nặng nề xoay người đi về phía nhà bếp.
Đi được vài bước, nàng chợt nhớ ra điều gì, ngoảnh đầu nhìn Bùi Đạc đang chuẩn bị đóng cửa.
Cách một khe cửa hẹp, nam tử khẽ nâng mí mắt, lạnh nhạt liếc nhìn nàng: “Tẩu tẩu còn chuyện gì sao?”
Khương Ninh Tuệ căng da đầu hỏi: “Ta chuẩn bị làm bữa tối, Bùi công tử có muốn ăn một chút không?”
Dù sao thì hắn và phu quân cũng sống chung một mái nhà, hơn nữa chiều nay nàng và phu quân còn ở trong phòng Bùi công tử...
Khương Ninh Tuệ không dám nghĩ tiếp nữa, hơi nóng trên mặt còn chưa kịp hạ xuống, nay lại bùng lên thêm một tầng nhiệt.
Bùi Đạc gật đầu: “Vậy làm phiền tẩu tẩu rồi.”
Khương Ninh Tuệ lắc đầu: “Không... không phiền.”
Nàng rảo bước vào bếp, tranh thủ lúc ánh tà dương còn chưa bị mái hiên nuốt chửng hoàn toàn, nương theo chút ánh sáng nhào bột làm mì. Hôm nay hơi muộn nên chỉ có thể nấu tạm bát canh mì. Nàng nghĩ chắc phu quân sắp về rồi, nhưng mãi đến khi xào rau xong, nước canh trong nồi sôi sùng sục thì phu quân mới về.
Màn đêm buông xuống, trong bếp thắp một ngọn đèn dầu.
Ánh lửa đỏ cam hắt ra từ cửa lò, tiếng củi nổ lách tách thỉnh thoảng vang lên trong căn bếp tĩnh lặng.
Triệu Tri Học vác túi sách trên vai, mặc một bộ trường bào cổ chéo màu xanh xám, mái tóc dài được buộc lại bằng một dải lụa màu xám, trông ra dáng một thư sinh trẻ tuổi tuấn tú.
Hắn ta bước vào tiểu viện, liếc mắt một cái đã thấy Khương Ninh Tuệ đang cặm cụi trong bếp, lại nhìn sang căn phòng nhỏ phía Nam, trong phòng đang sáng đèn, xem ra Bùi đệ đã về trước hắn ta một bước rồi.
Triệu Tri Học bước vào bếp, thấy Khương Ninh Tuệ đang đứng xé sợi mì trước nồi, liền rón rén bước tới ôm chầm lấy nàng từ phía sau.
Khương Ninh Tuệ không kịp phòng bị nên giật nảy mình, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, đến cả sợi mì dài trên tay cũng rơi tõm vào nồi nước đang sôi ùng ục.
Triệu Tri Học cười nói: “Tuệ Tuệ, ta về rồi.”
Khương Ninh Tuệ cố gắng vùng vẫy thoát khỏi vòng tay của Triệu Tri Học. Nàng tuy đã làm thê tử của người ta, nhưng thực sự không thể làm ra hành động quá mức thân mật với phu quân trong hoàn cảnh cửa nẻo mở toang thế này. Huống hồ trong sân đâu chỉ có hai phu thê bọn họ, còn có cả Bùi công tử nữa.
Cứ nghĩ đến chuyện ban chiều phu quân dẫn nàng vào phòng Bùi công tử làm ra loại chuyện đó, Khương Ninh Tuệ liền cảm thấy hoang đường và tức giận.
Trong lòng nàng lờ mờ dâng lên một dự cảm.
Lời Bùi Đạc muốn nói với phu quân hẳn là có liên quan đến chuyện hồi chiều.
Khương Ninh Tuệ dấy lên nỗi lo âu tột độ. Dù Bùi công tử đã hứa sẽ không kể chuyện chiều nay cho phu quân, nhưng trong lòng nàng vẫn có chút sợ hãi, dẫu sao thì nàng và Bùi công tử cũng chẳng hề thân thiết.
Triệu Tri Học: “Tuệ Tuệ, ta sang đó một lát, lát nữa sẽ quay lại tìm nàng.”
Khương Ninh Tuệ ậm ờ đáp một tiếng “Vâng” đầy tâm trạng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)