Phòng của phu quân và phòng hắn chỉ cách nhau một bức tường, chuyện phu thê ân ái sao có thể giấu giếm qua một bức tường mỏng manh được. Hơn nữa hôm nay nàng còn bị... còn bị Bùi Đạc nhìn thấy thân thể.
Mặc dù Bùi công tử cũng chỉ là vô ý, nhưng sau này ngày ngày ra vào chạm mặt, Khương Ninh Tuệ thật khó để thuyết phục bản thân tiếp tục ở lại.
Nàng muốn trở về rồi.
***
Khương Ninh Tuệ muốn trở về không chỉ vì né tránh sự ngượng ngùng khi vô tình bị Bùi Đạc nhìn thấy thân thể.
Mà còn vì một nguyên nhân quan trọng khác.
Phụ mẫu nàng vì muốn gom tiền cho đệ đệ đón dâu, đã mua chuộc thầy bói lừa gạt công công bà bà, nói rằng bát tự của nàng vượng phu quân, có thể giúp phu quân thi cử đỗ đạt, đoạt được thứ hạng đầu.
Nhưng tất cả những chuyện đó đều là giả mạo.
Khương Ninh Tuệ vừa chột dạ vừa sợ hãi, lỡ như kỳ thi hương năm sau phu quân thi trượt, nhà họ Triệu nhất định sẽ đổ hết mọi tội lỗi lên đầu nàng. Đến lúc đó, nàng không dám tưởng tượng nổi hoàn cảnh của mình sẽ thê thảm đến mức nào.
Nếu như bây giờ nàng trở về, tránh được việc ngày ngày kè kè bên phu quân, năm sau lỡ phu quân thi trượt, nàng cũng có thể bào chữa cho mình đôi chút.
Ánh tà dương đỏ rực hắt lên cánh cửa gỗ. Khương Ninh Tuệ nhìn sắc trời, phu quân sắp về rồi.
Nàng dẹp đi những tâm tư này, đi tới nhà bếp chuẩn bị bữa tối cho phu quân trước đã.
Nàng bước ra khỏi phòng, theo bản năng liếc nhìn cánh cửa phòng đóng chặt ở phía Bắc.
Nhớ lại chuyện vừa xảy ra lúc nãy, da mặt Khương Ninh Tuệ lại từng trận nóng ran.
Nhà bếp nằm ở phía Tây, sát cạnh cây lê. Phu quân lên trấn cũng được một thời gian rồi, nhưng nhìn căn bếp lạnh lẽo này, hẳn là hai người bọn họ chưa từng nấu cơm ở đây.
Khương Ninh Tuệ ra giếng nước trong sân múc một thùng nước, dọn dẹp nhà bếp sạch sẽ. Tiếng bước chân ra ra vào vào cùng tiếng hắt nước từ cửa sổ hé mở truyền vào trong phòng.
Dưới cửa sổ đặt một chiếc bàn dài, trên bàn bày biện sách vở và bút mực giấy nghiên.
Bùi Đạc đứng trước bàn dài, tay lật qua vài cuốn sách, hàng lông mày thanh tú khẽ nhíu lại, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Một lát sau, nam tử tìm thấy một tờ thư mỏng dính dưới đáy chồng sách. Chưa kịp mở ra, từ cánh cửa đóng kín đã truyền đến tiếng gõ, giọng nói lanh lảnh của nữ nhân lọt qua khe cửa truyền vào: “Bùi công tử, tay nải của ta để quên trong phòng ngươi rồi, có thể phiền Bùi công tử đưa giúp ta được không?”
Bùi Đạc nhấc mí mắt, xuyên qua khung cửa sổ đang hé mở liếc nhìn cái bóng in trên mặt đất bên ngoài.
Thân hình nữ nhân gầy gò ốm yếu, ngay cả cái bóng in trên mặt đất cũng mỏng manh đến mức tưởng chừng như không chịu nổi một đòn.
Bùi Đạc ấn bức thư xuống dưới cuốn sách, quay đầu nhìn thoáng qua chiếc giường ở góc bên kia.
Nam tử dáng người rất cao, bàn tay trái với những khớp xương thon dài hờ hững đặt trên mép cửa. Khuôn mặt thanh tú lạnh lùng đến mức dường như không vương chút khói lửa nhân gian. Hắn đưa tay phải ra, những đốt ngón tay sạch sẽ xách chiếc tay nải màu xanh sẫm.
“Là cái này?”
Khương Ninh Tuệ thật sự không còn mặt mũi nào nhìn Bùi Đạc.
Nàng vội vàng cúi đầu, lí nhí đáp: “Vâng, đa tạ Bùi công tử.”
Khương Ninh Tuệ đã là phụ nhân, mái tóc đen nhánh búi lên bằng một cây trâm gỗ đơn giản. Hai người chỉ cách nhau một bước chân, Bùi Đạc hơi rũ mắt xuống liền nhìn thấy một đốt xương nhô lên dưới gáy Khương Ninh Tuệ.
Chiếc cổ của nữ nhân thon thả, trắng ngần, giống hệt như cổ tay mà nàng vừa giơ lên, nhỏ bé và mỏng manh yếu ớt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)