Nam tử quay lưng về phía nàng, dáng vẻ cao ráo thẳng tắp. Hắn mặc y phục cùng màu với hôm sinh thần.
Trường bào màu xanh đen, ống tay và vạt áo thêu họa tiết sơn thủy mặc sắc, trên búi tóc cài một cây trâm gỗ mun, phần tóc đen còn lại buông xõa sau lưng.
Khương Ninh Tuệ vừa nhìn thấy hắn lại nhớ đến chuyện vô cùng xấu hổ lúc nãy.
Mặt nàng đỏ bừng khó xử, hai bàn tay siết chặt lấy nhau, nhìn bóng lưng Bùi Đạc, mím chặt đôi môi khô khốc mới dám cất lời: “Bùi công tử, ngươi đến tìm phu quân ta sao?”
Bùi Đạc xoay người, ánh mắt lạnh lùng thờ ơ rơi trên người Khương Ninh Tuệ.
Giọng nói của nam tử cũng giống hệt như con người hắn, cực kỳ lạnh nhạt: “Triệu huynh không nói cho tẩu tẩu biết, ta đang sống ở đây sao?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Khương Ninh Tuệ cứng đờ, ngơ ngẩn nhìn người nam tử.
Hắn nói... hắn sống ở đây?
Vậy, vậy, vậy... Khương Ninh Tuệ trợn tròn hai mắt, ngoái đầu nhìn lại cánh cửa phòng đã bị nàng đóng kín, chóp mũi dường như vẫn còn vương vấn mùi hương tuyết tùng nhàn nhạt kia.
Cho nên, Bùi Đạc vừa bước vào chính là phòng của hắn?
Cho nên, nàng và phu quân đã làm cái chuyện đó trong phòng của Bùi Đạc?
Sắc mặt Khương Ninh Tuệ thoắt đỏ thoắt trắng, rồi từ trắng chuyển sang xanh lét, cho đến khi khuôn mặt thanh tú đỏ au như màu gan lợn, lòng bàn tay cũng bị móng tay bấu đến in hằn năm dấu vết.
Nàng xấu hổ đến mức chỉ hận không thể tìm một cái hố để chui xuống.
Phu quân sao có thể... sao có thể dẫn nàng vào phòng Bùi công tử để làm ra chuyện đó!
Không cần Khương Ninh Tuệ giải thích thêm, Bùi Đạc đã nhận được đáp án từ sắc mặt của nàng.
Tân nương tử mới gả vào nhà họ Triệu được ba tháng, Bùi Đạc không có ấn tượng gì nhiều về nàng, chỉ nghe thoảng qua vài câu từ miệng Triệu Tri Học.
Một chữ bẻ đôi cũng không biết, cổ hủ đần độn, nhưng được cái hiền thục lương thiện.
Bùi Đạc cực kỳ đúng mực dời tầm mắt đi: “Phòng của Triệu huynh là căn phòng phía Nam.”
Khương Ninh Tuệ thuận theo ánh mắt của hắn quay đầu lại. Sát vách có một căn phòng đang mở toang cửa, chỉ cách căn phòng sau lưng nàng đúng một bức tường.
Sáng nay lúc mới đến, chưa kịp để nàng nhìn rõ bố cục tiểu viện thì phu quân đã kéo tuột nàng vào căn phòng sau lưng này, thế nên mới dẫn đến cục diện khiến nàng muốn chết vì xấu hổ như hiện tại.
Nàng cắn chặt môi dưới, cố nén sự khó xử: “Bùi công tử, ta... ta giúp ngươi dọn dẹp lại căn phòng.”
Khương Ninh Tuệ xoay người nhìn Bùi Đạc sắp đóng cửa, giữa hai người chỉ cách nhau một khe cửa hẹp.
Nam tử tuy mới mười bảy tuổi nhưng dáng người rất cao, cao hơn phu quân nàng nửa cái đầu. Khương Ninh Tuệ lớn hơn hắn một tuổi, vậy mà còn chưa cao tới vai hắn. Nàng nhìn Bùi Đạc, vẻ mặt lúng túng, ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Bùi Đạc nhướng mắt liếc nhìn nàng, biết nàng có lời muốn nói, cũng biết nàng muốn nói gì.
Hắn lên tiếng: “Chuyện vừa rồi, ta sẽ không hé nửa lời với Triệu huynh, tẩu tẩu cứ yên tâm.”
Khương Ninh Tuệ kinh ngạc khi thấy Bùi Đạc nhìn thấu tâm tư mình.
Khuôn mặt nàng đỏ bừng. Chưa kịp để nàng nói lời cảm tạ, nam tử đã đi trước một bước đóng sầm cửa lại, dường như không muốn nói thêm với nàng lời nào.
Khương Ninh Tuệ đi sang căn phòng phía Nam, bài trí trong phòng rất đơn giản.
Một chiếc giường, một chiếc tủ quần áo hai cánh, sát cạnh cửa sổ kê một chiếc bàn, trên bàn bày biện sách vở và bút mực giấy nghiên. Chăn mền trên giường được gấp gọn gàng đặt ở cuối giường. Căn phòng không lớn nhưng sạch sẽ, ngăn nắp, bài trí giống hệt như phòng của Bùi Đạc.
Trong lòng Khương Ninh Tuệ sinh ra hờn dỗi phu quân.
Phòng của chàng rõ ràng vẫn tốt, cớ sao lại đưa nàng sang phòng của Bùi Đạc.
Bùi Đạc ở chung một viện với chàng, vì sao chàng không nói trước cho nàng biết, hại nàng hôm nay rơi vào hoàn cảnh nhục nhã khó xử nhường này.
Nghĩ đến khoảng thời gian gần một năm sắp tới phải sống chung dưới một mái nhà với Bùi Đạc, Khương Ninh Tuệ liền cảm thấy vô cùng giày vò.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)