Nàng gả vào nhà họ Triệu ba tháng, nhưng cũng chỉ mới gặp Bùi Đạc đúng hai lần.
Lần đầu tiên là vào ngày nàng và Triệu Tri Học thành thân. Nam tử mặc một bộ trường bào cổ chéo màu tím nhạt, dáng người cao ráo thẳng tắp như ngọc đứng bên ngoài phòng, đôi mắt vốn luôn lạnh nhạt tĩnh lặng khẽ liếc nhìn hai người họ một cái.
Lần thứ hai là trong bữa tiệc sinh thần của Bùi Đạc. Nam tử mặc một bộ trường bào màu xanh đen, đứng giữa đám đông, khẽ gật đầu đáp lễ những người đến chúc mừng hắn.
Khương Ninh Tuệ thu lại những dòng suy nghĩ mông lung, tung chăn định ngồi dậy. Ngón tay vừa chạm vào lớp y phục vắt bên mép giường, tiếng bước chân đã dừng lại ngay trước cửa. Chưa kịp để nàng lên tiếng gọi phu quân, cánh cửa đóng kín kia đột nhiên bị đẩy ra từ bên ngoài.
Ngay sau đó, một chiếc bóng cao lớn, thẳng tắp in dài từ mặt đất đổ vào trong phòng.
Khương Ninh Tuệ ngẩng đầu, vừa định gọi phu quân thì lại thấy người bước vào rõ ràng là Bùi Đạc - nhi tử nhà họ Bùi.
Mà nàng lúc này chỉ mặc độc chiếc yếm và chiếc quần lụa mỏng manh, cứ thế trần trụi quỳ trên giường, tay nắm chặt lấy bộ y phục vừa cầm lên. Ngoại trừ những vị trí thầm kín đáng thương được che chắn, tất cả những nơi khác đều lọt trọn vào trong mắt Bùi Đạc.
Từ vành tai đến gò má, rồi lan xuống sườn cổ và khắp cả người, Khương Ninh Tuệ có cảm giác như vừa bị ném vào chảo lửa lăn lộn một vòng, nhuốm lên một tầng ửng đỏ kiều diễm.
Nàng hét lên một tiếng, luống cuống vơ lấy y phục và chăn mền quấn chặt lấy bản thân không để hở chút gió nào.
Bùi Đạc nhìn lướt qua nữ nhân vô cớ xuất hiện trong phòng mình — là tân nương tử mới cưới của nhà họ Triệu.
Hắn chỉ liếc mắt một cái là hiểu ngay trong căn phòng này vừa xảy ra chuyện gì.
Nam tử lạnh lùng rũ mắt, tránh ánh nhìn khỏi nữ nhân đang quấn chăn kín mít trên giường, giọng nói trong trẻo từ tính căng lên mấy phần mất tự nhiên.
“Tẩu tẩu... thất lễ rồi.”
Bùi Đạc ngừng lại một chút: “Ta không biết tẩu ở trong phòng.”
Nói xong, nam tử xoay người bước ra ngoài, tiện tay đóng cửa phòng lại giúp nàng.
Khương Ninh Tuệ ngẩn ngơ hồi lâu mới hoàn hồn. Nàng nhìn ra ngoài qua cánh cửa sổ hé mở, chỉ khi nghiêng đầu mới loáng thoáng thấy được vạt áo bào của nam tử bị gió thổi tung.
Nhớ lại cảnh tượng ban nãy bị Bùi Đạc vô tình xông vào phòng nhìn thấy thân thể, Khương Ninh Tuệ có cảm giác nhục nhã đến mức chỉ muốn đập đầu vào tường.
Từ khi nàng trưởng thành, nam nhân từng nhìn thấy thân thể nàng chỉ có một mình phu quân.
Vậy mà nay, dưới tình huống trớ trêu, nàng lại bị một nam nhân khác nhìn thấu.
Cả người Khương Ninh Tuệ như muốn chín đỏ, vừa thẹn vừa ngượng. Nàng không dám chần chừ thêm, vội vã mặc y phục vào, đầu óc rối bời mớ bòng bong.
Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
Sao Bùi Đạc lại ở trong tiểu viện của phu quân?
Sao phu quân không hề nói với nàng rằng Bùi Đạc sẽ tới?
Từ thôn Tây Bình lên trấn phải đi bộ mất hơn nửa ngày đường. Khương Ninh Tuệ đi ròng rã suốt nửa ngày, chân cẳng vừa mỏi vừa mệt. Thế mà vừa bước vào cửa đã bị phu quân kéo tuột vào phòng.
Thậm chí chàng còn chẳng đợi nổi đến tối đã đòi hỏi chuyện phòng the. Xong xuôi, chàng vội vã đến học đường, dặn nàng nghỉ ngơi cho tốt, giờ Tuất một khắc mới về.
Khương Ninh Tuệ mệt mỏi suốt nửa ngày nên đã ngủ thiếp đi, vừa tỉnh dậy thì đụng ngay Bùi Đạc.
Khương Ninh Tuệ mặc xong y phục, lại xếp gọn gàng mớ chăn mền lộn xộn. Nàng cúi đầu kiểm tra lại mấy lần, xác nhận y phục trên người đã chỉnh tề, không có chỗ nào thất hố, rồi mới hít sâu vài hơi, bước đến mở cửa phòng. Liếc mắt một cái, nàng đã thấy Bùi Đạc vóc dáng ngọc lập đứng dưới gốc cây lê trong viện.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)