Cuối tháng chín, gió lạnh hiu hiu.
Ánh tà dương đỏ rực xuyên qua khung cửa sổ hé mở, hắt xuống tấm chăn màu xanh lam trên giường. Dưới lớp chăn mỏng manh hằn lên một thân hình thon thả, yêu kiều, cánh tay nhỏ nhắn, trắng ngần vắt hờ trên mép giường.
Những chiếc móng tay được cắt tỉa tròn trịa, xinh xắn ánh lên sắc hồng nhạt, những ngón tay thon dài cuộn lại một cách tự nhiên.
Tấm chăn mỏng chỉ vừa vặn che khuất đi sự mềm mại, căng mịn của nữ nhân, trên người nàng chỉ mặc độc một chiếc yếm nhỏ màu hồng nhạt.
Sợi dây yếm mỏng manh vòng qua chiếc gáy trắng ngần, in hằn một vệt rất mờ trên làn da.
Sắc vàng đỏ của bóng hoàng hôn chiếu rọi lên mi mắt, Khương Ninh Tuệ khó chịu đưa tay lên che lại.
Chốc lát sau, nàng bỏ tay ra, hơi ngẩng cằm nhìn về phía cánh cửa sổ đang hé mở.
Ước chừng đã là giờ Dậu ba khắc.
Tâm trí mông lung bỗng chốc bừng tỉnh.
Nàng suýt chút nữa thì quên mất, lúc này bản thân đang ở trong một tiểu viện do phu quân thuê trên trấn Thanh Bình, chứ không phải ở sân nhà chồng tại thôn Tây Bình. Chỉ còn chưa tới nửa canh giờ nữa là phu quân sẽ từ học đường trở về, nàng phải thức dậy chuẩn bị bữa tối.
Khương Ninh Tuệ chống tay xuống giường ngồi dậy, mái tóc đen nhánh buông xõa trượt qua bờ vai mỏng manh rủ xuống trước ngực.
Nàng chun mũi ngửi ngửi, nhận ra trên chăn nệm của phu quân có vương một mùi hương tuyết tùng nhàn nhạt.
Rất giống hương thơm trên người Bùi Đạc, nhi tử nhà họ Bùi sát vách nhà họ Triệu.
Nàng nhớ phu quân vốn không thích mùi này, sao tự dưng lại dùng hương tuyết tùng thế này?
Chưa kịp để Khương Ninh Tuệ nghĩ ngợi sâu xa, bên ngoài cửa sổ chợt vang lên tiếng “kẽo kẹt”, ngay sau đó là tiếng bước chân đang tiến lại gần phía này.
Khương Ninh Tuệ không ngờ phu quân lại về sớm.
Lúc này nàng vẫn còn đang ở trên giường, trên người chỉ mặc độc chiếc yếm và chiếc quần lụa mỏng manh, vẫn chưa kịp dọn dẹp tàn cuộc trận ân ái của hai người lúc trước.
Kể ra, việc nàng lên trấn cũng là chiều theo ý của bà bà.
Một mặt, bà bà muốn nàng lên trấn chăm lo cho phu quân, giặt giũ nấu nướng, giúp chàng xua tan mệt mỏi, mặt khác, bà bà sợ nàng và phu quân xa cách quá lâu thì sẽ không thể “vượng” cho chàng được. Vì thế, bà bà bắt nàng từ nay về sau ngày ngày phải kề cận bên phu quân.
Chuyện này nhắc lại cũng thật nực cười.
Cuối tháng năm năm nay, phu thê nhà họ Triệu đột nhiên đến nhà cầu thân, muốn cưới nàng cho Triệu Tri Học.
Nhà họ Triệu ở thôn Tây Bình cũng coi như gia đình có của ăn của để. Theo lý mà nói, nhà họ Triệu đi làm mai cho Triệu Tri Học, đến lượt ai cũng chẳng thể đến lượt nhà họ Khương nghèo rớt mồng tơi ở thôn Hồng Sơn.
Thế nhưng nhà họ Triệu lại nhất quyết muốn cưới nàng qua cửa, thậm chí còn gật đầu đồng ý mức sính lễ năm lượng bạc mà phụ mẫu nàng há miệng đòi hỏi.
Mãi đến ngày thành thân, mẫu thân mới lén lút nói cho nàng biết, rằng bọn họ đã mua chuộc một lão thầy bói trên trấn, xúi hắn ta nói với phu thê nhà họ Triệu rằng bát tự của nàng vượng Triệu Tri Học, có thể giúp Triệu Tri Học từng thi rớt kỳ thi Viện một lần sẽ thuận lợi đỗ đạt trong kỳ thi tháng tám năm nay.
Phu thê nhà họ Triệu lúc bấy giờ mới không tiếc bỏ ra một số tiền lớn để rước nàng về.
Vì tiền bạc, phụ mẫu nàng đã nhẫn tâm đẩy nàng vào chốn vạn kiếp bất phục.
Vị tú tài còn lại, chính là Bùi Đạc, nhi tử nhà họ Bùi sát vách nhà họ Triệu.
Mùng mười tháng sáu năm nay, hắn vừa tròn mười bảy tuổi.
Bữa tiệc sinh thần tháng sáu của Bùi Đạc, nàng cũng có mặt. Nhà họ Bùi mở tiệc mời không ít hộ gia đình ở thôn Tây Bình tại một tửu lâu nhỏ trên trấn, vô cùng náo nhiệt. Ngày hôm đó ở tửu lâu, ai ai cũng nức nở khen nhi tử nhà họ Bùi thiên tư xuất chúng, phong thái tuấn dật anh tài, tuổi còn trẻ mà đã đỗ đầu kỳ thi Viện.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)