Bờ vai Khương Ninh Tuệ căng cứng: “Phu quân nói, hôm nay Bùi công tử đã đánh kẻ đó sao?”
Triệu Tri Học không hiểu sao phản ứng của nàng lại dữ dội như vậy. Hắn ta giữ lấy bờ vai đang căng chặt của Khương Ninh Tuệ: “Mau nằm xuống, trời đang lạnh, cẩn thận kẻo nhiễm phong hàn.” Lại hỏi: “Nương tử, sao phản ứng của nàng lại dữ dội thế?”
Khương Ninh Tuệ gối đầu lên cánh tay Triệu Tri Học, mím chặt môi không nói tiếng nào.
Nàng nhớ lại chuyện lúc ăn cơm tối nay, Bùi công tử bỗng dưng hỏi nàng có phải đã cùng Mục tẩu tẩu đi dạo phố không.
Hóa ra, lúc ở học đường hắn đã đoán ra rồi sao?
Khương Ninh Tuệ không nói rõ được cảm giác trong lòng là gì, chỉ thấy lồng ngực chua xót, ngập tràn một thứ cảm xúc khó tả.
Từ nhỏ tới lớn, nàng chỉ biết cam chịu nhẫn nhịn, chưa từng có ai đứng ra bênh vực nàng. Ở nhà, phụ mẫu coi nàng là đồ bỏ đi, hơi tí là đánh mắng, đệ đệ ỷ được phụ mẫu cưng chiều cũng chèn ép nàng đủ đường.
Sau này gả vào nhà người ta, nàng thường xuyên phải chịu ánh mắt lạnh nhạt của công công, bà bà thì thỉnh thoảng lại buông vài câu bóng gió.
Phu quân ngày nào cũng chìm đắm trong sách vở, hoàn toàn không hay biết những chuyện này.
Đây là lần đầu tiên, có một người vì nàng mà đứng ra, thậm chí xô xát chân tay với kẻ khác.
Chợt nhói đau ở eo, là Triệu Tri Học véo một cái vào phần thịt mềm bên hông nàng.
Khương Ninh Tuệ hoàn hồn, trách móc liếc nhìn Triệu Tri Học: “Chàng véo ta làm gì?”
Triệu Tri Học bực bội: “Ta nói chuyện với nàng nửa ngày trời mà nàng chẳng thèm để ý tới ta, rốt cuộc nàng bị sao thế?”
Khương Ninh Tuệ cân nhắc một chút, cuối cùng vẫn không nói cho hắn ta biết tiểu nương tử mà Lương Văn Đào nhắc đến chính là nàng.
Thứ nhất, Lương Văn Đào đã bị dạy dỗ rồi.
Thứ hai, ngộ nhỡ phu quân biết chuyện lại xảy ra xô xát với Lương Văn Đào, để bà bà biết sẽ lột của nàng một lớp da mất.
Khương Ninh Tuệ khẽ lắc đầu: “Không có gì, ta chỉ thấy bất ngờ thôi. Phu quân từng nói Bùi công tử xưa nay không phải là người hay lo chuyện bao đồng, không ngờ hôm nay lại ra tay với Lương Văn Đào.”
Triệu Tri Học không muốn thê tử đặt tâm trí quá nhiều lên người Bùi Đạc.
Hắn ta xoay người đè lên Khương Ninh Tuệ, Khương Ninh Tuệ giật mình, hai tay đẩy hai bả vai hắn ta ra, hai má đỏ bừng, trái tim bỗng chốc vọt lên tận cổ họng: “Phu quân, chàng xuống đi.”
Triệu Tri Học tìm tới đôi môi nàng: “Không xuống, ta hôn nương tử của ta thì ai quản được? Phụ mẫu chúng ta cũng chẳng quản được.”
Khương Ninh Tuệ không đẩy được Triệu Tri Học ra, ngược lại còn bị hắn ta tóm chặt hai tay đè lên đỉnh đầu.
Hai gian phòng chỉ cách nhau một bức tường, hơn nữa giường gỗ vốn không chắc chắn, trong lúc mây mưa phát ra tiếng “kẽo kẹt” đinh tai nhức óc.
Khương Ninh Tuệ cắn chặt môi dưới, ngón tay vò chặt lớp đệm dưới thân, hai má nóng ran như ráng chiều. Nàng cố gắng trấn tĩnh bản thân, nhưng những âm thanh đầy xấu hổ kia vẫn không ngừng vang lên.
Triệu Tri Học ghé sát tai Khương Ninh Tuệ, hơi thở hổn hển dỗ dành nàng: “Nương tử, nàng đừng cắn môi nữa, hé miệng ra đi.”
Khương Ninh Tuệ không chịu, trên làn da trắng như sứ tựa như hoa mai rơi trên nền tuyết trắng mùa đông, bung nở thành từng mảng đỏ ửng.
Trong gian phòng sát vách.
Xem ra việc tìm kiếm một sân viện nhỏ khác phải đưa lên lịch trình rồi.
Gần như ngay khoảnh khắc Bùi Đạc mở cửa phòng, Khương Ninh Tuệ đã nghe thấy tiếng “kẽo kẹt” khẽ khàng giữa màn đêm tĩnh lặng. Thân thể nàng lập tức căng cứng, môi dưới cũng vì dùng sức mà hằn sâu thêm mấy dấu răng. Triệu Tri Học kêu rên một tiếng nặng nề, ôm chặt Khương Ninh Tuệ thở dốc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

