Hơn nữa, hắn ta cảm thấy Bùi đệ hôm nay có gì đó không bình thường.
Ngày thường Lương Văn Đào cũng lôi những nữ tử khác ra bàn tán với người ta, có thấy Bùi đệ lo chuyện bao đồng đâu, sao hôm nay lại rảnh rỗi thế này?
Ánh tà dương chợt tắt, màn đêm buông xuống.
Khương Ninh Tuệ làm xong bữa tối, đợi mãi mà không thấy phu quân và Bùi công tử về.
Nàng mở cửa đứng đợi ngoài viện, ngóng nhìn con ngõ hẹp dưới màn sương chạng vạng. Đêm cuối tháng Chín đã bắt đầu se lạnh. Từ đầu ngõ hẹp tăm tối, một người đang đi tới. Đứng từ xa Khương Ninh Tuệ không nhìn rõ mặt, đợi đến khi người đó đến gần mới nhận ra là Bùi Đạc.
Khương Ninh Tuệ nhìn ra phía sau lưng Bùi Đạc: “Bùi công tử, phu quân nhà ta không cùng về với công tử sao?”
Bùi Đạc nhìn cặp mắt trong veo như làn nước mùa thu dưới màn đêm, cất giọng thản nhiên: “Hắn ta bị phu tử giữ lại, phải hai khắc nữa mới về.”
Khương Ninh Tuệ chợt hiểu: “Bùi công tử, bữa tối đã làm xong rồi, để ta xới ra cho công tử trước.”
Dứt lời, nàng xoay người đi vào bếp.
Bùi Đạc bước qua ngưỡng cửa, đẩy cửa viện mở rộng. Thấy chăn bông phơi trong sân hồi sáng không còn nữa, hắn trở về phòng thì thấy vỏ chăn và chăn bông đã được gấp nếp gọn gàng trên giường.
Nam tử bước tới trước giường, đầu ngón tay khẽ miết qua miết lại góc mép vỏ chăn, tựa như muốn nghiền nát mùi hương nữ nhân vương vấn trên đó ngay dưới đầu ngón tay.
“Bùi công tử, xới cơm xong rồi, công tử mau ra ăn đi.”
Bùi Đạc nghe vậy, rửa sạch tay rồi tới nhà bếp.
Trên chiếc bàn đặt sát cửa sổ đã bày sẵn bát đũa. Trong bát là món mì nước nóng hổi đang bốc khói nghi ngút, bên trên xếp vài lát thịt thái mỏng cùng một đĩa dưa chua ăn kèm.
Hắn nhìn Khương Ninh Tuệ đang ngồi vọc củi trước cửa bếp, ánh lửa đỏ cam chập chờn nhảy múa trên khuôn mặt trắng nõn nà của nữ nhân.
Nam tử vén vạt áo ngồi xuống, chất giọng trong trẻo từ tính cất lên giữa không gian bếp tĩnh lặng lại thêm vài phần êm tai: “Đa tạ tẩu tẩu.”
Khương Ninh Tuệ mím môi: “Công tử không cần phải khách sáo với ta như vậy.”
Bùi Đạc liếc nhìn phần mì để lại trên thớt, đoán chừng nàng muốn đợi Triệu huynh về rồi mới cùng ăn.
Khương Ninh Tuệ lấy tro lấp vùi bớt ngọn lửa trong bếp, tránh cho nước trong nồi cứ sôi ùng ục mãi không ngừng.
Nàng vừa toan đứng dậy bước ra ngoài, bỗng nghe Bùi Đạc hỏi một câu: “Buổi chiều tẩu tẩu cùng Mục tẩu tẩu ra phố sao?”
Khương Ninh Tuệ sững sờ, ngoái đầu nhìn Bùi Đạc đang ngồi bên cửa sổ, gật đầu: “Vâng, ta đi mua chút rau và dầu ăn.”
Hàng mi dài của Bùi Đạc rũ xuống, hắn khuấy khuấy bát mì bốc khói nghi ngút.
Quả nhiên là nàng.
***
Triệu Tri Học: “Có vài chỗ ta chưa hiểu rõ lắm nên tìm phu tử trao đổi thêm vài câu.”
Tháng Tám năm sau là kỳ thi mùa thu, cũng chỉ còn lại chưa đầy một năm nữa. Hắn ta nhất định phải khắc khổ học hành, đợi kỳ thi Hương sang năm sẽ một bước đoạt lấy danh vị Giải nguyên, đến lúc đó là có thể lên kinh thành tham gia kỳ thi Hội rồi.
Hiện giờ đang ở thời khắc quan trọng, vạn nhất không được lơ là dù chỉ một chút. Dù sao thì thiên phú cũng không sánh bằng Bùi đệ, vậy thì hắn ta đành phải cần cù hơn.
Hắn ta tin cần cù bù thông minh.
Hai người nằm vào trong chăn, tay Triệu Tri Học vòng qua eo Khương Ninh Tuệ.
Vòng eo của nàng nhỏ nhắn, mềm mại, chỉ một bàn tay của hắn ta cũng có thể ôm trọn nửa vòng eo nàng. Triệu Tri Học nhớ lại những lời Lương Văn Đào nói ở học đường hôm nay, hắn ta cảm thấy eo nương tử nhà mình còn nhỏ nhắn và mềm mại hơn nhiều, chẳng ai có thể sánh bằng.
Triệu Tri Học đem chuyện ngày hôm nay kể cho Khương Ninh Tuệ nghe. Khương Ninh Tuệ sững sờ, lập tức ngồi bật dậy, mái tóc đen như suối trải dài trên vai trượt xuống, rơi lên bàn tay trắng trẻo đang đè lên đệm giường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



