Đêm khuya thanh vắng, Triệu Tri Học dọn dẹp xong chẳng bao lâu đã chìm vào giấc ngủ.
Khương Ninh Tuệ lại trằn trọc khó ngủ.
Nàng biết chắc chắn Bùi công tử đã nghe thấy hết, một bức tường thì ngăn cản được cái gì cơ chứ?
Dù nói nàng và phu quân làm chuyện chăn gối phu thê là lẽ thường tình, nhưng rốt cuộc vẫn có người ngoài ở đó, bị người ta nghe thấy, Khương Ninh Tuệ cảm thấy chẳng khác nào bị lột sạch quần áo vứt ra giữa phố cho người ta chiêm ngưỡng.
Nàng mở cửa sổ, ngồi trên ghế trước bàn, nhìn ngắm ánh trăng lạnh lẽo mà thất thần.
Cánh cửa viện đang đóng kín bỗng bị đẩy ra từ bên ngoài, tiếng “kẽo kẹt” lọt thỏm vào tai thật rõ ràng.
Khương Ninh Tuệ ngẩn ngơ hoàn hồn nhìn về phía cửa sân viện, liền thấy một bộ y bào màu ngọc được ánh trăng phủ lên một lớp sáng lạnh. Khuôn mặt thanh tú, anh tuấn của nam tử đột ngột xông vào tầm mắt Khương Ninh Tuệ. Đối phương dường như cũng nhìn thấy nàng, liền nhấc mi mắt nhìn sang.
Cửa sổ mở toang, người bên trong đang mặc chiếc áo màu hồng. Mái tóc đen vốn dĩ được búi lên bằng một chiếc trâm gỗ giờ đây buông xõa mượt mà sau lưng, vài sợi tóc lòa xòa nơi trán bị gió thổi vương vấn ngay khóe mắt chân mày.
Trong ánh mắt nữ tử vẫn còn đọng lại vẻ kiều mị, động tình sau trận mây mưa vừa dứt.
Giống như nhụy hoa được cánh hoa bao bọc, bị ngọn bút lông sói khẽ chạm vào liền bất giác quấn lấy đầu bút lạnh lẽo và cứng rắn kia.
Bùi Đạc không ngờ nàng lại ở đó, hắn khẽ gật đầu, xoay người khép cửa viện lại, đi thẳng về phòng mình.
Khương Ninh Tuệ hoàn hồn, hai má thoắt cái đã nóng rực lên như lửa đốt.
Nàng vội vàng đóng sầm cửa sổ lại, vừa ngượng vừa thẹn, thậm chí còn cảm thấy vô cùng khó xử.
Khương Ninh Tuệ nằm lại lên giường, nhìn Triệu Tri Học đang ngủ say, quyết định ngày mai sẽ bàn bạc với hắn ta, chuyện chăn gối không chỉ phải tiết chế lại mà còn phải tránh mặt Bùi công tử.
Sáng hôm sau, Khương Ninh Tuệ liền nói chuyện chung chăn gối này với Triệu Tri Học.
Bàn tay đang thắt vạt áo của Triệu Tri Học khựng lại: “Được rồi, tạm thời cứ làm theo lời nương tử đi.”
Đêm đó nàng và Triệu Tri Học trong phòng nhắc đến chuyện giữa hắn và Lương Văn Đào ở học đường, hắn đã nghe thấy.
Nàng đang dùng điều kiện ít ỏi và cách thức vụng về nhất của mình để báo đáp hắn.
Trưa nay, Khương Ninh Tuệ vẫn làm món mì nước. Triệu Tri Học và Bùi Đạc kẻ trước người sau bước vào. Triệu Tri Học lần lượt bưng ba bát mì đặt lên bàn, hắn ta vừa ngồi xuống đã thấy Bùi Đạc đổi bát của mình với bát của Khương Ninh Tuệ.
Triệu Tri Học khó hiểu ngẩng đầu lên: “Bùi đệ, ngươi làm gì thế?”
Khương Ninh Tuệ châm thêm chút nước vào nồi, xoay người ngồi xuống ghế liền thấy trước mặt mình là một bát mì to bự đầy ắp.
Nàng sững sờ, kinh ngạc ngước nhìn Bùi Đạc ngồi đối diện.
Nam tử cầm đũa gảy gảy sợi mì trong bát: “Hôm nay ta không ngon miệng, không ăn được nhiều như vậy.”
“Bùi công tử...”
Khương Ninh Tuệ muốn đổi lại, ai ngờ nam tử đã bắt đầu ăn rồi. Thế này thì bát trước mặt nàng có không muốn ăn cũng đành phải ăn.
Chỉ có nàng biết, dưới đáy bát mì này vẫn còn giấu mấy lát thịt.
Khương Ninh Tuệ hết cách, chỉ đành cắm cúi ăn.
Triệu Tri Học ăn rất nhanh, ăn xong liền vào phòng xếp túi sách, trong bếp chỉ còn lại Khương Ninh Tuệ và Bùi Đạc.
Bùi Đạc đặt đũa xuống, nhấc mi mắt nhìn Khương Ninh Tuệ đang cúi đầu nhai kỹ nuốt chậm.
Hắn gọi nàng: “Tẩu tẩu.”
Khương Ninh Tuệ không ngẩng đầu lên, chỉ “vâng” một tiếng.
Bùi Đạc nhìn nàng dúi đầu sắp chui tọt vào trong bát, biết nàng da mặt mỏng bèn trầm giọng cất lời: “Chuyện của Lương Văn Đào đã qua rồi, sự chiếu cố của tẩu tẩu mấy ngày nay ta xin nhận tâm ý, sau này tẩu không cần phải làm như vậy nữa.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

