Nam tử ngồi sát cửa sổ vừa nghe đến bốn chữ “Hồ gia tẩu tẩu”, đôi mắt đang nhắm hờ chợt mở ra, ánh nhìn sâu thẳm lạnh lẽo dừng trên người Lương Văn Đào.
Hình ảnh một mảng da thịt trắng ngần hoảng hốt chui tọt vào chăn đệm của hắn bỗng xẹt qua tâm trí.
Các khớp ngón tay Bùi Đạc không nặng không nhẹ day day thái dương, ngay khoảnh khắc Lương Văn Đào đi ngang qua người hắn, nam tử dùng những ngón tay ẩn chứa sức mạnh kinh người tóm chặt lấy cổ tay Lương Văn Đào rồi kéo gập xuống.
Lương Văn Đào nhất thời không đề phòng, bị luồng lực đạo đáng sợ này kéo ngã khuỵu xuống đất, đầu gối nện mạnh xuống nền nhà, cổ tay cũng đập mạnh xuống mặt bàn.
Cơn đau điếng ập tới từ cả trên lẫn dưới khiến sắc mặt Lương Văn Đào trắng bệch. Hắn ta đau đến mức cau mày trừng mắt nhìn Bùi Đạc, kẻ vừa đột nhiên gây khó dễ cho mình.
Tên này xưa nay vốn hay lai vãng một mình, tính tình thanh lãnh nhạt nhẽo, hiếm khi giao du với ai.
Người khác không biết thân thế của tên này, nhưng hắn ta từng nghe phụ thân nói qua vài lời.
Lương Văn Đào tức giận rút tay về nhưng không rút nổi, gương mặt thoắt cái đã nghẹn lại đỏ gay tía tai.
Đôi con ngươi đen nhánh của nam tử nhìn hắn ta bằng ánh mắt bề trên chẳng vương chút cảm xúc, giọng nói trong trẻo buông ra lời trào phúng không hề che giấu: “Học đường dạy dỗ ngươi như vậy sao? Dạy ra một thứ nhân phẩm thấp kém, thô bỉ, mở miệng ra là toàn những lời bẩn thỉu rác rưởi?”
Sắc mặt Lương Văn Đào khó coi đến tột độ: “Ta thích thế nào thì kệ xác ta, đến lượt ngươi quản ta chắc?”
Vừa nói hắn ta vừa túm lấy cánh tay mình dùng sức giật mạnh ra ngoài, ai ngờ các khớp tay Bùi Đạc buông lỏng, cộng thêm cú dùng sức quá mạnh của hắn ta khiến cả người hắn ta ngã ngửa ra sau, ngã chổng vó lên trời.
Lương Văn Đào tức giận bật dậy, tiện tay vớ lấy một cái ghế đẩu toan phang thẳng vào người Bùi Đạc.
Nam tử không né không tránh, chỉ nhấc mắt lạnh lùng liếc hắn ta: “Ngươi thử đập một cái xem.”
Giọng điệu của hắn cực kỳ bình thản, nghe không ra vui giận, nhưng lại vô cớ khiến dọc sống lưng Lương Văn Đào bò lên một luồng khí lạnh thấu xương.
“Ngươi mà dám trêu vào tú tài lang họ Bùi, ta sẽ coi như không có đứa con này!”
Lời cảnh cáo của phụ thân cứ lặp đi lặp lại trong đầu Lương Văn Đào.
Lương Văn Đào tức anh ách, lồng ngực sắp nổ tung vì tức giận.
Hắn ta hậm hực ném văng chiếc ghế đẩu, chỉ tay vào Bùi Đạc mắng: “Ngươi cứ đợi đấy cho ta!”
Ngoài sáng không thể đối đầu với kẻ họ Bùi kia thì lén lút sau lưng luôn được chứ gì? Trùm bao tải đánh cho hắn một trận thừa sống thiếu chết, ai mà biết được là do hắn ta làm?
Lương Văn Đào bỏ học cả buổi chiều, hậm hực bỏ đi. Những người khác thấy vậy, chỉ dám lén nhìn Bùi Đạc thêm vài bận, không một ai dám tiến lên chĩa mũi dùi ra mặt thay cho Lương Văn Đào.
Bọn họ đâu có ngốc, người mà Lương Văn Đào còn không dám đắc tội, bọn họ lấy đâu ra gan mà trêu vào.
Lương Văn Đào chơi thân thiết được với nhiều người ở học đường cũng là nhờ hắn ta tiêu tiền rộng rãi. Nhà hắn ta mở một tửu lâu nhỏ, thỉnh thoảng hắn ta lại kéo bạn học tới nhà ăn chực một bữa. Cái loại bạn nhậu nhẹt cọ cơm này không kết giao thì quá phí.
Triệu Tri Học bước tới bên cạnh Bùi Đạc, cúi người hỏi: “Bùi đệ, ngươi vô cớ trêu chọc loại người đó làm gì? Hắn ta thích nói ai thì mặc kệ hắn ta, có liên quan gì tới chúng ta đâu. Bây giờ ngươi đắc tội với hắn ta, sau này kiểu gì hắn ta cũng sẽ tìm cách đối phó ngươi.”
Bùi Đạc nhấc mắt liếc nhìn Triệu Tri Học, ánh mắt ấy khiến Triệu Tri Học cảm thấy khó hiểu vô cùng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


