Bà bà đặc biệt dặn dò, số tiền này chỉ để dùng mua thức ăn nấu nướng cho phu quân.
Đây là lần đầu tiên Khương Ninh Tuệ đi dạo trên trấn. Nàng không quen đường sá ở trấn Thanh Bình, đi theo Mục tẩu tẩu dạo qua hai con phố, ngắm nhìn cửa hiệu hai bên đường cùng dòng người qua lại, chỉ thấy mọi thứ đều mới mẻ.
Mục Hoa mua chút rau cất vào giỏ xách trên tay, lại mua cho con một xâu kẹo hồ lô, Khương Ninh Tuệ cũng mua chút rau và đong hai cân dầu ăn cất đi.
Khương Ninh Tuệ hỏi: “Mục tẩu tẩu, ngươi có biết học đường trên trấn nằm ở đâu không?”
Mục Hoa cười nói: “Tất nhiên là biết rồi, đi, để ta dẫn muội đi cho biết đường.”
Đôi mắt Khương Ninh Tuệ cong cong: “Đa tạ Mục tẩu tẩu.”
Mục Hoa: “Muội còn khách sáo với ta làm gì.”
Khương Ninh Tuệ đi theo Mục Hoa quanh co qua hai con phố, nàng thầm nhẩm tính trong đầu, từ nhà đi bộ tới học đường ước chừng mất khoảng hơn một khắc đồng hồ.
“Tiểu nương tử, ở ngay đằng kia, muội thấy chưa?”
Mục Hoa đưa tay chỉ về phía cánh cửa gỗ sơn đỏ ở mạn Bắc, bên ngoài cửa có hai bức tượng sư tử đá uy phong lẫm liệt, phía trên treo một bức hoành phi.
Khương Ninh Tuệ không biết chữ nên chẳng rõ trên hoành phi viết gì, nhưng nàng đã ghi nhớ chỗ này. Đang định cùng Mục tẩu tẩu rời đi thì cách đó không xa bỗng vang lên một tiếng cợt nhả.
“Đây là tiểu nương tử nhà ai thế? Thật là xinh đẹp mĩ miều.”
Kẻ vừa lên tiếng là một công tử trẻ tuổi, trong tay cầm một chiếc quạt xếp gõ gõ vào lòng bàn tay.
Mục tẩu tẩu liếc nhìn tên công tử kia, hừ lạnh một tiếng: “Ngươi quản là tiểu nương tử nhà ai, có liên quan gì tới ngươi sao?”
Dứt lời, nàng ấy kéo cổ tay Khương Ninh Tuệ đi thẳng: “Chúng ta đi, đừng thèm để ý tới hắn ta.”
Kẻ kia “hừ” một tiếng: “Hồ gia tẩu tẩu, ngươi hung dữ thế này, cẩn thận kẻo nam nhân nhà ngươi không thèm ngươi nữa đâu!”
Khương Ninh Tuệ: “Đa tạ Mục tẩu tẩu, ta nhớ rồi.”
Tại học đường trấn Thanh Bình, Triệu Tri Học đang nghiền ngẫm lại thật tỉ mỉ những gì phu tử giảng dạy lúc sáng.
Hắn ta gấp sách lại, liếc nhìn Bùi Đạc đang ngồi sát cửa sổ.
Nam tử chống khuỷu tay lên bàn, các khớp ngón tay tì vào thái dương, có vẻ như đang nhắm mắt dưỡng thần.
Triệu Tri Học thở dài không thành tiếng, quả đúng là người so với người thì chỉ chuốc lấy bực mình.
Hắn ta ngày ngày chăm chỉ sách đèn, chỉ thiếu điều treo tóc lên xà nhà lấy dùi đâm vào đùi để chống buồn ngủ, thế mà kỳ thi Viện lần đầu lại thi rớt. Còn Bùi đệ thì ngày nào cũng nhàn nhã thong thả, tuổi đời còn trẻ mà lại thi đỗ đứng đầu kỳ thi Viện.
“Ban nãy ta đụng phải một tiểu nương tử xinh đẹp ở ngay ngoài học đường chúng ta. Cái vóc dáng kia, cái vòng eo kia, thon thả đến mức khiến người ta phải xót xa, da dẻ thì trắng mịn như trứng gà bóc, véo một cái là tưởng như có thể vắt ra nước luôn đấy.”
Triệu Tri Học nghe vậy, ngẩng đầu liếc nhìn Lương Văn Đào ngồi phía trước.
Kẻ này nhìn ngoài mặt thì mang danh học sinh, nhưng thực chất lại là kẻ dốt nát chẳng học hành gì. Chẳng qua là phụ thân hắn ta có chút tiền mọn, muốn nhét hắn ta vào học đường để biết thêm được vài mặt chữ mà thôi, Triệu Tri Học xưa nay vốn chẳng coi trọng loại người này.
Kẻ ngồi cạnh Lương Văn Đào nghe vậy bèn hỏi dồn: “Văn Đào ca, ngươi có biết đó là tiểu nương tử nhà ai không? Hôm nào ngươi dẫn ta đi ngắm với được không?”
Lương Văn Đào gập quạt gõ gõ vào lòng bàn tay: “Ta cũng chẳng rõ, nhưng tiểu nương tử đó đi cùng Hồ gia tẩu tẩu, Hồ gia tẩu tẩu chắc chắn biết nàng là ai. Bữa nào chúng ta moi tin từ miệng Hồ gia tẩu tẩu, kiểu gì chẳng moi ra được gốc gác tiểu nương tử đó.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


