Khương Ninh Tuệ đoán công công (cha chồng) đang xót năm lượng bạc kia nên mới lôi nàng ra trút giận.
Nàng ngoài việc đánh vỡ đắng cay nuốt ngược vào bụng thì chẳng thể nói được gì, còn phải ngày ngày cầu xin ông trời rủ lòng thương xót, giúp nàng hết lần này tới lần khác, để phu quân đỗ đạt đứng đầu.
Bằng không, chuỗi ngày sau này của nàng ở nhà họ Triệu e rằng sống không bằng chết.
Mục Hoa là người thích trò chuyện, ăn nói cũng hóm hỉnh. Khương Ninh Tuệ tâm tình với nàng ấy một chốc, cảm thấy tâm trạng buồn bực đã vơi đi không ít. Mục Hoa hỏi: “Tiểu nương tử, viện này có hai vị tú tài ở, vị nào là phu quân nhà muội vậy?”
Khương Ninh Tuệ chưa kịp lên tiếng, nhi tử của Mục Hoa đã đột ngột chỉ tay ra ngoài viện: “Tú tài công tử về rồi kìa.”
Khương Ninh Tuệ ngẩng đầu nhìn ra, là Bùi Đạc đã rời nhà được một canh giờ.
Sao hắn lại về sớm thế này?
Mục Hoa đã từng gặp mặt vị tú tài công tử này vài lần. Đừng nói là con ngõ này, cho dù lục tung cả trấn Thanh Bình lên cũng chẳng bói ra được người nam tử thứ hai có dung mạo xuất chúng như công tử đây.
Lại nhìn Khương tiểu nương tử, má phấn mặt hoa, khuôn mặt trái xoan tinh xảo, chân mày cong cong mắt hạnh, làn da trắng như sứ, lúc cười lên trong ánh mắt ánh lên vài phần rạng rỡ rung động lòng người.
Khoan hãy nói, đi với vị tú tài công tử này quả thực rất xứng đôi.
Mục Hoa cười nói: “Tiểu nương tử, để ta đoán xem nhé, vị này chính là phu quân của muội đúng không?”
Giọng nàng ấy không hề nhỏ, vừa vặn Bùi Đạc bước chân qua cửa.
Nam tử nhấc mí mắt mỏng lên, ánh mắt rơi thẳng vào người Khương Ninh Tuệ.
Đôi mắt của đối phương sâu thẳm như đầm nước, ánh nhìn tĩnh lặng không gợn chút cảm xúc kia lại khiến da đầu Khương Ninh Tuệ lập tức căng cứng. Chuyện xấu hổ ngượng ngùng ngày hôm qua còn chưa kịp lãng quên, hôm nay lại bị người ta hiểu nhầm là phu thê.
***
“Không phải!”
Khương Ninh Tuệ đứng bật dậy như bị kích động, nàng không dám nhìn vào đôi mắt đen như mực của Bùi Đạc, vội vã giải thích với Mục Hoa: “Mục tẩu tẩu, ngươi nhận nhầm rồi, vị này là Bùi công tử, là bạn tốt cùng trường với phu quân nhà ta.”
Hả?
Hai mẫu tử Mục Hoa vừa rời đi, sân viện nhỏ chợt im ắng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng gió thổi hiu hiu.
Khương Ninh Tuệ luống cuống đứng dưới gốc cây lê, nhất thời không biết mở miệng nói chuyện với Bùi Đạc thế nào.
“Tẩu tẩu.”
Cách đó vài bước vang lên giọng nói lạnh nhạt của nam tử: “Ta về lấy giấy Tuyên Thành.”
Khương Ninh Tuệ: “Vâng.”
Nàng chỉ tay về phía bếp: “Ta đi chuẩn bị bữa trưa, đợi công tử và phu quân giữa trưa về dùng bữa.”
Nam tử gật đầu: “Làm phiền tẩu tẩu rồi.”
Khương Ninh Tuệ: “Không sao đâu.”
Nàng xoay người chạy tót vào bếp, vì ngượng ngùng nên môi dưới bị cắn hằn cả một hàng dấu răng rõ mồn một.
Nghe tiếng bước chân bên ngoài càng lúc càng xa dần, rốt cuộc Khương Ninh Tuệ cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nàng làm nốt chút việc lặt vặt còn dang dở rồi mới chuẩn bị bữa trưa. Sáng sớm nàng có ủ một chút bột mì, bữa trưa định làm mấy cái bánh hấp cùng hai món ăn một bát canh.
Khương Ninh Tuệ từ nhỏ đã quanh quẩn bên bếp lò, làm việc nhanh nhẹn sạch sẽ, tay nghề bếp núc cũng đã được rèn giũa từ tấm bé.
Buổi trưa, Triệu Tri Học và Bùi Đạc canh đúng giờ Ngọ hai khắc thì trở về.
Hai người ăn trưa xong, nghỉ ngơi một lát rồi lại tới học đường.
Buổi chiều Mục Hoa tới tìm Khương Ninh Tuệ, rủ nàng có muốn dạo phố mua chút đồ lặt vặt dùng trong nhà không. Khương Ninh Tuệ sực nhớ nhà sắp hết dầu ăn, lần này từ nhà lên đây, bà bà chỉ đưa cho nàng một chút dầu ăn, cùng với bốn mươi văn tiền.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


