Tiết Minh Chiếu đưa tay đặt lên vai mẹ mình, hắn im lặng hồi lâu, trầm giọng nói: "Nhà chúng ta không chỉ trông cậy vào mỗi ruộng, trước khi vào đông, con sẽ lên núi thêm vài chuyến."
Nhưng lên núi săn bắn nào phải chuyện dễ dàng, mùa đông thú ít mà trên núi lại lạnh thấu xương, đến cuối tháng 11 sẽ không thể lên núi được nữa, phải đợi đến mùa xuân năm sau, tuyết tan mới có thể lên núi, mà bây giờ đã là cuối tháng 8, 2-3 tháng ngắn ngủi có vất vả thêm nữa thì kiếm được bao nhiêu?
Trong phòng nhất thời trở nên yên lặng, Vương Hương Nguyệt bắt đầu thút thít, Tiết lão hán cúi đầu xua tay cũng không muốn nói gì.
Trở về phòng tân hôn, Vân Thiền đẩy cửa sổ nhìn lên trời, thấy mây đen kịt, dày đặc, to lớn, đã kết thành những đám mây mưa. Nàng suy nghĩ một lúc rồi lên tiếng: "Ta thấy mưa này chắc cũng không còn lâu nữa đâu."
Tiết Minh Chiếu nghe vậy liền gật đầu, sau đó nắm lấy bàn tay nàng đang đặt trên song cửa sổ, khẽ an ủi: "Sẽ không để nàng phải chịu đói đâu."
Vân Thiền mím môi, để mặc hắn nắm tay mình, ngập ngừng hỏi: "Đến lúc đó ta có thể đi lên núi với ngươi không?”
Nam nhân nghe vậy liền nhướng mày, nhìn nàng với ánh mắt có chút ngạc nhiên.
Vân Thiền cúi đầu nhỏ giọng nói: "Phụ thân trước đây cũng từng dạy ta săn bắn, tuy ta bắn tên không giỏi, nhưng rất thành thạo việc đặt bẫy, phân biệt thảo dược cũng rất giỏi, sẽ không làm vướng chân ngươi đâu, cùng lắm thì ta đi hái rau dại nấm dại cũng được."
Hơn nữa lời nàng nói cũng là sự thật, nàng ở trên núi có thể làm được nhiều việc hơn ở dưới núi nhiều, như mộc nhĩ, nấm, đậu dại, những thứ này hái về phơi khô đều có thể ăn được, nàng kiếm nhiều một chút tích trữ lại cũng tốt.
Tiết Minh Chiếu nhìn thân hình nhỏ bé yếu ớt của thê tử liền có chút do dự, nhưng không chịu nổi đây lần đầu tiên nàng cầu xin hắn, còn chớp đôi mắt xinh đẹp lắc tay làm nũng với hắn, hắn nhất thời không nhịn được liền gật đầu.
Trận mưa này kéo dài đến ngày thứ ba thì tạnh.
Trời vừa tạnh, Tiết lão hán liền dẫn con trai và lão thê cùng xuống ruộng, đào mương cho ruộng lúa, thoát nước, dựng những cây lúa còn cứu được lên, Vân Thiền ở nhà lo cơm nước.
Theo lời dặn dò của Vương Hương Nguyệt, khi nấu ăn phải cho ít dầu mỡ, cháo cũng không được nấu quá đặc. Buổi tối lúc cả nhà ăn cơm, Vân Thiền cảm thấy tính cách Tiết Minh Chiếu vốn đã trầm mặc lại càng thêm u ám, ánh mắt nhìn nàng cũng mang theo vẻ áy náy khó phát hiện.
Nàng cảm thấy có lẽ hắn thấy có lỗi với mình, vừa mới về nhà chồng đã phải sống những ngày tháng dè sẻn, nhưng Vân Thiền lại không cảm thấy gì, dù sao chuyện này xảy ra cũng là điều không thể lường trước được.
Thật ra trong nhà, bây giờ có lẽ chỉ có nàng là người lạc quan nhất.
Hôm nay lúc nấu cơm, nàng nhân tiện sắp xếp lại ký ức của nguyên chủ, bất ngờ phát hiện ra một số loại thực phẩm mà trước kia mình thường ăn, trong ký ức của đối phương lại chưa từng xuất hiện, ví dụ như ngô, hạt dưa, khoai tây, dâu tây, thì là...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)