Hoàng hôn vừa buông xuống, trước cổng Tiết gia ở cuối làng Thường Nghĩa hôm nay rất náo nhiệt, những chiếc đèn lồng đỏ treo cao, cửa sân của căn nhà gỗ xiêu vẹo cũng được dán lên chữ hỷ.
Tiếng pháo nổ rộn ràng vang lên, một chiếc kiệu hoa từ con đường đất đầu làng được khiêng đến trước Tiết gia.
Con trai độc nhất của Tiết gia, Tiết Minh Chiếu, từ trên ngựa bước xuống, cúi người khẽ vén tấm màn đỏ của kiệu.
Một bàn tay trắng nõn, mềm mại chậm rãi vươn ra, đặt vào lòng bàn tay to lớn của Tiết Minh Chiếu. Hắn hơi dùng sức, kéo tân nương ra khỏi kiệu, bế nàng vào lòng, bước qua bậu cửa và lò than, tiến vào chính phòng.
Bên ngoài sân, một nữ nhân mặt rỗ, mắt xếch nhìn vào trong chính phòng thấy cảnh bái đường náo nhiệt, không nhịn được mà buông lời ghen ghét:
"Nghe nói đại cô nương Vân gia xinh thì có xinh, nhưng lại là chủ chẳng biết làm việc gì, e là rước phải tổ tông về rồi!"
Người bên cạnh liếc mắt khinh thường, cười nhạt: "Có thời gian lo cho Tiết gia, chi bằng ngươi lo mà tìm vợ cho con trai mình đi."
"Ngươi!" Mặt người đàn bà rỗ lập tức tái xanh, hất tay áo, tức tối bỏ đi.
Trong làng Thường Nghĩa, Tiết gia được xem là thuộc tầng đáy, không phải vì nhà họ lười biếng mà vì vận xui quá lớn.
Ban đầu, Tiết lão hán lâm bệnh nặng, uống thuốc suốt nửa năm mới khỏi, vợ ông lại đổ bệnh, liên tục điều trị hai năm, nhà cửa đã bị vét sạch.
Ruộng đất trong nhà bán đi phần lớn, chỉ còn lại bốn mẫu, vừa đủ để ba người sống qua ngày. Mãi đến khi Tiết Minh Chiếu học xong nghề săn bắn, Tiết gia mới dần khấm khá hơn, tích cóp được mấy lượng bạc để cưới vợ.
“Đây là rượu hợp cẩn.”
Qua tấm khăn voan đỏ, Vân Thiền nghe thấy một giọng nam trầm thấp vang lên. Tiếp theo, một cảm giác mát lạnh trên tay, một ly rượu nhỏ được nhét vào, một bàn tay ấm áp, khô ráo phủ lên, nhẹ nhàng dẫn dắt.
Dưới sự hướng dẫn ấy, nàng đưa ly rượu lên môi, chất rượu nóng bỏng chảy xuống cổ họng, thấm vào tận ngực, khiến tim nàng đập loạn nhịp.
Sau đó, tiếng đóng cửa vang lên, không gian trong phòng lại trở về yên tĩnh, chỉ còn nghe thấy tiếng thở nhẹ nhàng dưới lớp khăn đỏ, cùng tiếng nến đỏ cháy tí tách. Nghe thấy tiếng bước chân của người đàn ông đã đi khỏi, Vân Thiền vội vàng kéo khăn che đầu xuống, thở phào nhẹ nhõm.
Nhớ đến bàn tay thô ráp nhưng có phần dịu dàng vừa nắm tay mình lúc nãy, trên mặt nàng bất giác ửng lên một mảng đỏ hồng.
Nửa tháng trước, trong một lần thám hiểm, nàng vô tình ngã xuống vách đá. Khi tỉnh dậy, nàng phát hiện mình đã xuyên đến một cô gái trùng tên trùng họ, đang sống nhờ nhà người thân.
Nàng chưa kịp hoàn hồn thì đã bị một trận đòn làm cho choáng váng.
Sau đó, từ ký ức của chủ cũ, nàng mới biết được rằng, thẩm và thúc Vân gia vì muốn lấy sính lễ mà tự ý định hôn sự cho nàng, đến khi đã quyết xong xuôi mới báo cho nàng hay. Nàng nghe nói đối phương là thợ săn nghèo, thế nên không đời nào chịu nhận, trong cơn tức giận đã nhảy sông tự vẫn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

