Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Ép Phượng Nữ rời đi, Ngôi Vua Của Hắn Cũng Mất Chương 22: Ngươi Là Súc Sinh À? Lúc Nào Cũng Có Thể Phối Giống Sao?

Cài Đặt

Chương 22: Ngươi Là Súc Sinh À? Lúc Nào Cũng Có Thể Phối Giống Sao?

Nửa đời sau ư? Giữa nàng và Vi Cảnh Trì, kiếp này tuyệt đối không còn gì gọi là nửa đời sau nữa.

Vi Cảnh Trì càng nổi giận đùng đùng, Lăng Tinh Nguyệt lại càng bình tĩnh. Nàng nhìn người đàn ông trước mặt, người mà nàng từng trao trọn chân tình, từng định sẽ sống cùng đến cuối đời.

Nàng từng chứng kiến cha mẫu thân nàng yêu thương và thủy chung thế nào, nên cũng tin vào tình yêu. Chỉ là thứ tình cảm thuần khiết đó không phải ai cũng có thể gặp được. Đáng tiếc là nàng lại không có được phúc phận ấy.

Những trải nghiệm kiếp trước đã tác động rất lớn đến nàng, khiến tâm tư nàng trở nên thấu suốt, tựa như đã nhìn thấu sinh tử mà bình thản. Tình cảm không phải thứ thiết yếu, nàng thà dùng thời gian cho những điều và những người đáng giá hơn, như mẫu thân nàng và đệ đệ duy nhất của nàng.

Lăng Tinh Nguyệt bỏ ngoài tai những lời mắng chửi, chỉ cười nhạo nói: “Cuối cùng vẫn là một nữ nhân đĩ thoã không cưới hỏi đường hoàng. Giữ ả trong phủ chẳng tiện chút nào. Nếu gây ra chuyện động trời một xác hai mạng, đừng nói đến chuyện phụ hoàng có tha cho ngươi hay không, ngay cả Tô phủ cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua.

Ta khuyên ngươi nên mau chóng đưa ả đi đi. Luật pháp triều ta ghi rõ cấm quan viên nuôi dưỡng ngoại thất, ngươi không sợ bị Ngự Sử Đài buộc tội sao?

Ngược lại, Lăng Tinh Nguyệt cư xử khác thường, gây ra bao nhiêu chuyện thế này, nếu nàng thật sự không nghe lời, hắn ta sẽ phải dùng đến đồng tâm cổ để khống chế nàng.

Chỉ là đồng tâm cổ vô cùng quý hiếm, năm xưa hắn ta đã phải trả giá rất lớn mới chỉ có được một đôi, trừ khi tình thế cấp bách, không thể tùy tiện dùng.

Dẫu vậy, trong lòng Vi Cảnh Trì vẫn rất không cam tâm. Hắn ta không tin rằng Lăng Tinh Nguyệt đã thật sự hết tình cảm với mình.

Tinh Nhi chắc chắn chỉ đang giận dỗi, nếu không ổn thì dỗ dành vài câu là được. Trước hết phải cưới Tô Uyển Thanh, hoàn thành giao ước với Tô thừa tướng rồi tính tiếp.

Giờ hắn ta phải đi mời đại phu, cứu được cái thai trong bụng Uyển Thanh, rồi quay lại nói chuyện với Lăng Tinh Nguyệt một lần nữa. Nếu nàng vẫn không biết điều, hắn ta sẽ phải dùng đến biện pháp đặc biệt.

Trước giờ cơm chiều Vi Cảnh Trì lại đến tìm Lăng Tinh Nguyệt. Lần này, hắn ta đã bình tĩnh hơn nhiều, không cãi vã ầm ĩ mà nhờ nha hoàn báo tin, nói rằng đồng ý bàn chuyện hòa ly.

Lăng Tinh Nguyệt tất nhiên không tin, với hiểu biết của nàng về Vi Cảnh Trì, hắn ta tuyệt đối không dễ dàng thỏa hiệp như vậy, chuyện khác thường tất có mưu đồ.

Hắn ta đứng sững một lúc, ánh mắt không kìm được lại rơi trên người Lăng Tinh Nguyệt. Nàng ngồi đó, lưng thẳng tắp, làn gió bên cửa sổ khẽ lướt qua, vén nhẹ mấy sợi tóc mai, để lộ vầng trán và gương mặt thanh tú.

Nhan sắc của nàng không biết tự lúc nào lại trở nên quyến rũ và mạnh mẽ đến thế, khiến người ta không thể rời mắt, như vì sao sáng nhất nơi chân trời, xa cách nhưng khiến lòng người khát khao.

Vi Cảnh Trì bỗng nhận ra, dường như hắn ta chưa bao giờ thực sự bước vào thế giới của nàng. Thậm chí đến sự lạnh nhạt xa cách của nàng giờ đây cũng toát lên vẻ cao quý thanh tao, khiến nàng càng thêm đài các, đẹp đến nghẹt thở.

Vi Cảnh Trì nhìn thê tử ở ngay trước mắt, nhưng lại cảm thấy như cách ngàn trùng núi sông. Người con gái từng xoay quanh hắn ta cả ngày giờ đã không còn ở nơi mà hắn ta có thể chạm tới nữa.

Hắn từ bỏ ý định tiến lại gần, ngồi xuống ghế đối diện Lăng Tinh Nguyệt. Giọng hắn ta đầy vẻ bất lực, khàn khàn nói:

“Tinh Nhi, nàng đã thay đổi.”

Lăng Tinh Nguyệt khẽ nhếch môi cười nhạt, không đáp lời. Giờ đây nàng quả thật chẳng còn lời nào để nói về Vi Cảnh Trì.

Một kẻ phản bội lời thề, vong ân bội nghĩa, lén lút thông đồng, để người khác mang thai giờ lại giả vờ như mình bị uất ức, ngược lại còn trách móc nàng thay đổi. Sao hắn ta có thể mặt dày đến vậy.

Tiếng cười khinh miệt và vẻ mặt đầy châm biếm của nàng khiến mắt Vi Cảnh Trì lóe lên vài tia dao động, nhưng hắn ta lại vờ như không có gì, tiếp tục nói:

“Nguyệt Nhi, đừng gây chuyện hòa ly nữa, có được không? Nàng chẳng phải đã từng hứa sẽ bên cạnh ta đến già sao?”

Lăng Tinh Nguyệt lập tức đáp trả: “Khi ngài còn nằm liệt giường, chẳng phải cũng nói rằng sẽ cùng ta sống trọn đời trọn kiếp đấy sao?”

Vi Cảnh Trì nghẹn lời, hồi lâu mới đáp lại được: “Tinh Nhi, nếu không có Tô Uyển Thanh…”

“Không có nếu!” Lăng Tinh Nguyệt ngắt lời hắn ta, nói tiếp: “Không có Tô Uyển Thanh, thì cũng sẽ có Lý Uyển Thanh, Mạnh Uyển Thanh. Một kẻ không hiểu thế nào là tự trọng, thì phản bội chỉ là chuyện sớm muộn.”

Vẻ bình thản trên mặt Vi Cảnh Trì thoáng hiện chút rạn nứt, nhưng hắn ta vội che giấu, hấp tấp giải thích:

“Tinh Nhi, ta và Uyển Thanh chỉ là sự cố, hôm đó chúng ta đều uống say, sau đó phát hiện có con nên ta mới đưa nàng ta về kinh.”

Lăng Tinh Nguyệt nhìn hắn ta từ đầu đến chân, rồi mới nhàn nhạt nói: “Điện hạ có biết, người và loài thú khác nhau ở đâu không? Con người có lý trí và biết tự kiềm chế. Ngài là súc sinh sao? Bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu cũng có thể phối giống?”

Vi Cảnh Trì bị những lời lạnh lẽo như dao cắt của nàng đâm cho bừng bừng phẫn nộ. Đúng lúc mọi người đều nghĩ hắn ta sẽ quay lưng bỏ đi thì hắn ta lại ngồi xuống. Tự giễu cười khẩy, hắn ta nói:

“Mắng đi, miễn là Tinh Nhi bớt giận, ta để nàng muốn mắng chửi thế nào cũng được. Nhưng ta mong nàng đừng trách Uyển Thanh, sau khi Tiểu tướng quân Triệu qua đời, nàng ấy đã chịu rất nhiều khổ cực ở quân doanh.”

Lăng Tinh Nguyệt thầm đảo mắt. Người đáng thương không thiếu, ngươi nhất định phải lên giường chăm sóc họ sao? Cuối cùng bị Vi Cảnh Trì dây dưa đến phát chán, nàng lạnh nhạt nói:

“Điện hạ chẳng phải vừa bảo muốn bàn chuyện hòa ly sao? Vậy ngài nói những điều chẳng liên quan này làm gì?”

Thấy việc vòng vo không có kết quả, Vi Cảnh Trì cũng nghiêm sắc mặt, ngồi thẳng dậy, theo thói quen đưa tay cầm lấy chén trà, nhưng lúc này mới nhận ra từ lúc bước vào chẳng có ai dâng trà cho hắn ta.

Dứt khoát bỏ qua, hắn ta nói thẳng: “Tinh Nhi, mười ngày nữa, ta sẽ tổ chức đại hôn với Uyển Thanh. Nàng hãy chuẩn bị đi.”

Dưới dưới ánh nhìn của Lăng Tinh Nguyệt, trong mắt Vi Cảnh Trì thoáng hiện chút hối lỗi, ánh mắt cũng có phần lảng tránh, nhưng thái độ thì lại vô cùng cương quyết.

Trong phòng im lặng hồi lâu, cuối cùng vang lên giọng nói của Lăng Tinh Nguyệt, mang theo vài phần chế giễu: “Chỉ là nạp thiếp thôi mà, có gì đáng để chuẩn bị đến vậy.”

Nghe vậy, sắc mặt Vi Cảnh Trì thoáng hiện vẻ không vui, giọng hắn ta cũng cứng rắn hơn:

“Không phải nạp thiếp, mà là cưới chính thất. Uyển Thanh đã mang cốt nhục của ta, và đứa bé này tuyệt đối không thể là con thứ.”

Lăng Tinh Nguyệt ngước mắt nhìn hắn, giọng nói lạnh lùng thêm vài phần: “Điện hạ muốn cưới nàng ta, vậy là đồng ý cho ta một tờ hòa ly phải không?”

Vi Cảnh Trì nghiêm mặt lắc đầu: “Từ hôm nay, nàng sẽ làm trắc phi của ta.”

Lăng Tinh Nguyệt giận đến bật cười, hỏi lại để xác nhận: “Điện hạ định giáng ta từ chính thất xuống làm thiếp ư?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc