Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vi Cảnh Trì chăm chú nhìn nàng, gần đây, vẻ lạnh nhạt của Lăng Tinh Nguyệt dường như xuất hiện ngày càng nhiều. Hắn ta chỉ thấy vô cùng khó chịu trước thái độ ấy, trong giọng nói cũng có chút bực bội:
"Đó là trả lại cho chủ cũ. Vị trí Tứ hoàng phi này vốn dĩ thuộc về Uyển Thanh. Nếu không phải năm đó..."
Lăng Tinh Nguyệt đột nhiên ngắt lời hắn, tiếp tục nói: “Nếu không phải năm đó ngài bị liệt đôi chân, Tô Uyển Thanh cũng sẽ không bỏ ngài mà tái giá với Triệu tướng quân. Nếu không phải Triệu tướng quân chết trận, thì nàng ta cũng chẳng trở về tìm ngài…”
"Tinh Nhi, đừng tùy hứng nữa. Đứa bé trong bụng Uyển Thanh có khả năng là trưởng tôn của Đại Chu, phụ hoàng nhất định sẽ rất coi trọng.
Tình cảnh của phủ chúng ta nàng rõ nhất, đứa bé này vô cùng quan trọng đối với ta. Hơn nữa, thế lực của Tô thừa tướng trong triều sẽ là trợ lực lớn cho ta.
Trước đây nàng không phải rất ngoan ngoãn hiểu chuyện sao? Sao gần đây lại thiếu suy nghĩ đến vậy, tại sao nhất quyết làm khó ta chuyện này?”
Lăng Tinh Nguyệt khẽ nhếch môi cười lạnh, không động lòng, đáp: "Điện hạ muốn cưới ai là chuyện của ngài, không liên quan gì đến ta. Chỉ hy vọng ngài nhanh chóng đưa cho ta hòa ly thư, để đôi bên tự do."
Sự kiên nhẫn của Vi Cảnh Trì dường như đã cạn. Giọng nói của hắn ta thay từ thương lượng sang ra lệnh không cho phép cãi lại:
“Chúng ta không thể hòa ly. Nể tình nàng đã tận tâm chăm sóc ta suốt hai năm qua, cho dù nàng có bị giáng xuống làm trắc phi, ta vẫn sẽ cho phép nàng giữ con cái bên mình.
Còn vị trí chính thất, nàng phải nhường cho Tô Uyển Thanh, sau này đừng nhắc đến chuyện hòa ly nữa, đừng làm ta mất hết chút tình nghĩa cuối cùng dành cho nàng.”
Nói xong, Vi Cảnh Trì không dây dưa thêm, vung tay áo bỏ đi.
Lăng Tinh Nguyệt nhìn bóng hắn rời đi, trong lòng lại đang nghĩ đến một chuyện khác: vị sư điệt đã đến Y Tiên Cốc lấy thuốc hộ nàng, sao giờ vẫn chưa về?
Sáng hôm sau Lăng Tinh Nguyệt triệu tập Thanh Hồn. Bóng người vừa lóe lên, một nam tử áo đen đã quỳ một gối trước mặt nàng, giọng điệu nghiêm nghị:
"Thống lĩnh Thanh Ảnh Vệ, Thanh Hồn, bái kiến chủ nhân."
Lăng Tinh Nguyệt nhìn gương mặt quen thuộc, lòng không khỏi chua xót. Thanh Hồn vô cùng trung thành với nàng, kiếp trước, không biết bao nhiêu lần nàng gặp nguy hiểm đều nhờ cậu liều chết bảo vệ.
Lăng Tinh Nguyệt đưa cho Thanh Hồn một miếng ngọc bội, đây là ám hiệu mà nàng và Tịch Kỷ Châu đã định sẵn, nhằm tránh bị lợi dụng. Chỉ khi cả hai xuất trình long phượng ngọc bội của mình thì mới thực sự gặp mặt.
Nhìn bóng Thanh Hồn vụt biến mất khỏi phòng, trong đầu Lăng Tinh Nguyệt hiện lên cảnh lần cuối cùng nàng gặp cậu ở kiếp trước. Thanh Hồn dường như đã có linh cảm về nhiệm vụ đó, lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng căn dặn nàng:
“Chủ nhân, con đường phía trước, Thanh Hồn e là không thể tiếp tục đồng hành cùng chủ nhân. Chỉ mong chủ nhân hãy tự bảo trọng, nếu gặp nguy hiểm, hãy tìm Tịch Kỷ Châu, ngài ấy nhất định sẽ giúp chủ nhân… Mong chủ nhân bảo trọng.”
Đó là lần đầu tiên Lăng Tinh Nguyệt nghe Thanh Hồn nói nhiều như vậy. Trong mắt cậu là nỗi lo lắng sâu đậm, và lần cúi đầu từ biệt đó, bao năm trôi qua, vẫn khiến nàng đau đớn như bị đâm vào tim.
Phủ Định Quốc công nổi danh là dòng dõi võ tướng, từ khi khai quốc cùng Thái Tổ hoàng đế, đã có vô số anh hùng đổ máu vì giang sơn Đại Chu, một lòng trung thành với hoàng tộc họ Vệ.
Thế nhưng giờ đây các thế gia nắm hết quyền hành trong triều. Lão Định Quốc công phải lén huấn luyện một nhóm ám vệ.
Kiếp trước, sáu năm sau khi ông mất, nàng về nhà cúng bái tổ tiên, nhìn thấy những bức họa của tổ tiên, mới nhớ lại lời dặn dò của ông nội trước lúc lâm chung, rằng hãy thường xuyên đến lau dọn di ảnh của ông.
Lúc đó nàng đau đớn đến tột cùng, hoàn toàn không hiểu ý ông. Nhưng sau khi lau dọn, nàng phát hiện ngăn bí mật phía sau bức họa và tìm thấy những vật ông để lại cho nàng: một lệnh bài gia chủ, một chiếc còi xương, một bức thư, và một xấp giấy tờ nhà đất.
Trong thư, ông nói rằng trận chiến khiến cha và ca nàng bỏ mạng còn nhiều uẩn khúc, có liên quan đến Thái tử, bảo nàng phải điều tra rõ sự thật, không thể để con cháu nhà họ Lăng chết oan.
Chính vì vậy, nàng biết được chuyện của cha và anh, nhưng khi ấy nàng đã bị Vi Cảnh Trì khống chế đến mức xem hắn ta là trung tâm thế giới, như thể không có hắn ta thì không sống nổi. Đến tận lúc chết, nàng cũng chưa tìm ra được chút manh mối nào.
Ông nội còn nhắc đến một trang viên ở ngoại ô kinh thành, nơi đó chính là căn cứ bí mật của Thanh Ảnh Vệ. Chỉ cần nàng cầm lệnh bài đến đó, một ngàn Thanh Ảnh Vệ sẽ nghe theo lệnh nàng.
Vậy mà kiếp trước nàng lại hồ đồ giao toàn bộ Thanh Ảnh Vệ cho Vi Cảnh Trì. Vì Thanh Hồn không chịu khuất phục, cậu đã bị phái đi làm nhiệm vụ, cuối cùng cả trăm người đi theo cũng không một ai sống sót trở về.
Đời này nàng tuyệt đối sẽ không bước vào vết xe đổ đó nữa. Ba tháng trước, việc đầu tiên nàng làm sau khi tái sinh là tiếp quản Thanh Ảnh Vệ và cử một trăm người đến nơi cha và ca nàng tử trận để tìm hiểu tình hình.
Tửu lâu Như Ý, lần này gặp lại, không khí giữa hai người nhẹ nhàng hơn trước rất nhiều. Lăng Tinh Nguyệt cũng không khách sáo, thẳng thừng gọi món, còn Tịch Kỷ Châu vẫn giữ vẻ điềm đạm, không dám thể hiện sự quan tâm quá mức dành cho nàng.
Sau khi dùng xong bữa, hai người mới bắt đầu bàn chuyện chính. Lăng Tinh Nguyệt đưa ra một phong thư đã viết sẵn từ lâu, Tịch Kỷ Châu cầm lấy đọc lướt qua, vừa đọc xong, hắn khẽ nhướng đôi mày kiếm.
Phải nói rằng nội dung trong thư khiến hắn khá bất ngờ. Là Thống lĩnh Cửu Tra Vệ, người nắm giữ nhiều bí mật nhất Đại Chu, vậy mà những thông tin trong mật thư này lại là điều mà đời này hắn chưa biết.
Mật thư được viết gửi cho Nhị hoàng tử, nội dung ghi lại chi tiết thời điểm hoàng hậu hạ độc Nhị hoàng tử, nguồn gốc của độc dược, ai là người đưa thuốc vào cung và cuối cùng là ai ra tay hạ độc. Thư còn nói rõ những ai còn sống sau khi vụ việc hoàn tất, đang ở đâu, và những ai đã bị thủ tiêu, chôn xác ở đâu.
Tịch Kỷ Châu cảm thấy thú vị, tiểu cô nương trước mặt hắn lại có thể nhớ hết những bằng chứng mà hắn đã tìm được kiếp trước. Điều này khiến hắn nghĩ ra một cách hay, sau này có chuyện gì chỉ cần giả vờ không hiểu rồi hỏi nàng, như vậy sẽ không dễ bị lộ bí mật mình cũng trọng sinh.
Nhìn vẻ trầm tư của Tịch Kỷ Châu, Lăng Tinh Nguyệt không biết hắn đang nghĩ gì, liền thử thuyết phục:
“Lá thư này tuy là gửi cho Nhị hoàng tử, nhưng người mà nó nhắm đến chính là phe Thái tử.
Cổ nhân có câu ‘Thượng binh phạt mưu, bất chiến nhi khuất nhân chi binh’ (cao binh dùng mưu, không đánh mà khuất phục được quân địch). Chỉ cần đặt thêm một ít trọng lượng lên một bên trong thế cục cân bằng tưởng chừng vững chắc, cán cân sẽ dễ dàng bị phá vỡ…”
Tịch Kỷ Châu lặng lẽ quan sát Lăng Tinh Nguyệt, trong mắt nàng lộ ra vẻ thông tuệ và kiên quyết, đó là một sự sâu sắc vượt xa tuổi tác của nàng.
Lăng Tinh Nguyệt nói một cách say mê, đến một số nút thắt còn khẽ nhếch môi cười, không chỉ toát lên phong thái của một người chiến thắng mà còn là sự phản kháng trước số phận.
Thời gian trôi qua từng chút một, nhưng cả hai đều không hay biết. Một người nói rất nghiêm túc, người kia cũng lắng nghe đầy tập trung. Trong khoảnh khắc đó, lòng Tịch Kỷ Châu dậy lên những đợt sóng, hắn chưa từng thấy Lăng Tinh Nguyệt rực rỡ đến vậy. Mọi thứ rốt cuộc cũng đã khác xa kiếp trước rồi sao?
Trong hoàng cung Tô quý phi nhận phong thư mật từ tay Nhị hoàng tử, chỉ vừa nhìn lướt qua đã tức giận đến trừng mắt, gương mặt vốn xinh đẹp của bà giờ đây cũng vì oán hận mà trở nên méo mó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










