Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lăng Tinh Nguyệt sau khi ăn uống no nê tại tửu lâu Như Ý cùng các nha hoàn, liền đi thẳng đến nha môn lớn nhất ở kinh thành và yêu cầu họ chuẩn bị sẵn nhiều người khoẻ mạnh. Mọi việc đã đâu vào đấy, nàng bèn quay về phủ Tứ hoàng tử bằng xe ngựa.
Về đến phủ, Tinh Nguyệt sai Thanh Thanh đem toàn bộ khế ước của đám hạ nhân đến, rồi lại bảo Thanh Tuyết triệu tập tất cả gia nhân trong phủ.
Đám hạ nhân tụ tập đông đủ, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, chẳng ai hiểu được Tứ hoàng phi rốt cuộc muốn làm gì. Nhiều người không che giấu vẻ khó chịu, thậm chí có vài mụ gan lớn còn bực dọc cất tiếng hỏi vì chuyện gì mà gọi bọn họ đến đây, lại có người than rằng mình còn đang bận làm việc.
Bốn nha hoàn giận đến mức nghiến răng ken két, nhưng Lăng Tinh Nguyệt vẫn giữ vẻ thản nhiên. Khi đám hạ nhân còn đang ồn ào phản đối, thì mụ bán nô dẫn hơn ba chục tên vạm vỡ bước vào phủ.
Tinh Nguyệt chỉ tay ra hiệu, đám người đó lập tức tiến tới, dùng dây xích trói từng người. Tiếng xì xầm lập tức hóa thành tiếng kêu la kinh hãi và những lời chất vấn.
Mụ bán nô lần lượt trói tám người ở đại trù phòng, ba mươi hộ vệ, hai mươi tám nha hoàn, mười mụ già, sáu người ở phòng củi, ba người ở chuồng ngựa và hai người giữ cổng, tổng cộng tám mươi bảy người.
Nghe tin, Vi Cảnh Trì dù thân thể còn yếu vẫn cố đến, giận dữ quát mụ bán nô: “Ai cho ngươi gan dám vào phủ hoàng tử làm càn, mau thả người cho bổn điện hạ!”
Mụ bán nô lại chẳng nao núng, vừa đếm khế ước trong tay vừa đáp: “Tứ điện hạ đừng gán tội cho bà già này. Nha môn của chúng ta đều được quan phủ phê chuẩn, chỉ cần khế ước hợp pháp thì dù là người trong cung, chúng ta cũng buôn bán như thường.”
Sau khi đếm xong, mụ bán nô lễ phép nói với Lăng Tinh Nguyệt: “Thưa quý nhân, tám mươi bảy người này đều là khế ước bán thân, tôi xin trả bảy trăm lượng bạc, ý người thế nào?”
Tinh Nguyệt chẳng gật đầu cũng không lắc, cũng chẳng nhận số bạc đó, chỉ nói với Thanh Trúc: “Đi lấy thêm bảy trăm lượng bạc nữa.”
Lời này khiến mọi người có mặt đều ngơ ngác. Ngay cả mụ bán nô cũng chẳng hiểu nổi Tứ hoàng phi muốn làm gì.
Hai năm qua, bọn họ sống quá an nhàn trong phủ Tứ hoàng tử, nên đâm ra quên mất thân phận, lại tưởng rằng chỉ cần nịnh nọt Tứ hoàng tử và vị chủ nhân mới là sẽ có chỗ tốt. Giờ đây mới thật hối không kịp.
Một vài người còn kêu oan, bảo rằng việc ngược đãi hoàng phi là do đại trù phòng làm, không liên quan đến mình. Đại trù phòng cũng đổ lỗi rằng chỉ nghe theo lệnh Tứ điện hạ. Nhưng Tinh Nguyệt nghe hết, mà chẳng chút động lòng.
Kiếp trước, sau khi Tô Uyển Thanh trở thành chính thất và sinh trưởng tôn, lòng điện hạ ngày càng hướng về ả. Đám người này vì để lấy lòng chủ nhân mới đã tỏ rõ sự khinh thường với nàng.
Những người đó vốn do nàng mua về, cuối cùng lại đi hầu hạ Tô Uyển Thanh sung sướng. Giờ nhân lúc nàng còn ở đây, xử lý hết bọn phản chủ này, xem Tô Uyển Thanh còn hạnh phúc nổi không.
Mụ bán nô nghe nói có lời thế, cười không thấy mắt đâu, nhanh chóng nhận bạc, viết giấy tờ rõ ràng đưa cho Lăng Tinh Nguyệt. Thật là chuyến này phát tài to, vừa được thêm bảy trăm lượng, lại còn tám mươi bảy nô lệ, thái độ của bà ta càng thêm cung kính, cúi đầu khom lưng dẫn người đi.
Vi Cảnh Trì thấy bà ta dẫn người đi hết, vội khuyên nhủ: “Tinh Nhi, những ngày qua nàng cũng đã hả giận rồi, có thể ngừng lại được không?”
Tinh Nguyệt chẳng thèm nhìn hắn ta, xoay người bỏ đi.
Vi Cảnh Trì hiếm khi gặp được nàng, muốn tiến tới chặn lại, nhưng chẳng thể tới gần, chỉ có thể tức tối hét lên:
“Tinh Nhi, ta đã bỏ qua chuyện nàng ra tay với ta, nàng còn muốn thế nào nữa?”
Các nha hoàn không để ý đến tiếng gào của hắn ta, đứng chắn như tường thành không nhường bước.
Lăng Tinh Nguyệt nghe tiếng gào giận dữ, không muốn nói thêm nửa lời. Nàng dẫn Thanh Thanh đến kho phòng.
Sau khi lướt qua đồ cưới trong kho, nàng ra lệnh cho Thanh Thanh đổi khóa cửa, rồi trở về viện mình.
Nàng nhanh chóng căn dặn các nha hoàn đem tất cả những vật dụng thuộc về đồ cưới trong từng phòng của phủ về cất vào kho riêng. Nàng còn sai Thanh Thanh dẫn người thu hết toàn bộ tiền mặt trong phủ.
Vi Cảnh Trì đứng nhìn đồ đạc trong thư phòng lần lượt bị dọn đi, tức đến mức mắt tối sầm.
Ngày xưa, khi hắn ta ra khỏi cung xây phủ, bọn thái giám trong Nội vụ phủ đều nịnh trên nạt dưới, chỉ cấp cho hắn ta mười người, toàn là những kẻ già cỗi sắp vào hòm. Bây giờ Tinh Nguyệt phát mại hết hạ nhân, phủ cơ bản chẳng còn ai để dùng.
Ngay lúc đó, nha hoàn của Tô Uyển Thanh chạy vào, còn chưa đến cửa đã hô: “Điện hạ, không xong rồi! Tô tiêu thư bị dọa đến hoảng, bụng đau lắm, điện hạ mau đến xem đi!”
Nghe vậy, Vi Cảnh Trì cũng không màng gì nữa, cắn răng chịu đựng cơn đau lao về phía đông viện.
Chẳng bao lâu sau, Vi Cảnh Trì quay lại tìm Lăng Tinh Nguyệt. Hắn ta không vào được viện, đành đứng ngoài gào lên: “Lăng Tinh Nguyệt! Nàng giỏi lắm. Ta cho nàng thời gian một nén hương, mau để đại phu trong phủ qua đông viện an thai cho Uyển Thanh. Nếu con ta xảy ra chuyện gì, xem ta xử lý nàng thế nào!”
Vi Cảnh Trì lúc này cũng không màng thể diện, đứng ngoài viện gào mãi, cuối cùng thấy Lăng Tinh Nguyệt từ trong bước ra. Vừa thấy nàng, cơn giận lại trào lên, liền mắng:
“Lăng Tinh Nguyệt! Trước giờ sao ta không nhận ra nàng ác độc thế này. Ta chỉ muốn có con với Uyển Thanh, mà nàng làm loạn cả phủ lên. Nàng càng như vậy, ta càng chán ghét nàng. Đợi đến ngày ta triệt để ghét bỏ nàng, xem nàng sống thế nào!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







