Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nhưng tôi không thể cứ thế kể lể nỗi đau với quản gia, bởi vì hành động như vậy trông chẳng khác nào đang cố tình thể hiện.
Nỗi buồn của người này, người khác đâu thể thấu. Huống hồ, anh ta chỉ là một người máy lạnh lùng vô cảm.
Tôi ăn qua loa bữa trưa dưới nhà rồi quay lại phòng, co mình trên ghế sofa, ngơ ngẩn nhìn vào khoảng không. Tôi thật sự rất hoang mang, không biết tiếp theo nên làm gì.
Ngay lúc đó, em trai của Bác Diên là Bác Mộc đưa ra cho tôi một lời gợi ý, hoặc có thể gọi là lời cảnh cáo về việc tôi nên làm gì tiếp theo.
Tính cách của Bác Mộc và Bác Diên hoàn toàn trái ngược nhau. Bác Diên ôn hòa lễ độ, khiến người ta có cảm giác như gió xuân ấm áp. Còn Bác Mộc thì ngạo mạn, khó chiều, tính tình sắc bén, lúc nào cũng hùng hổ cuồng loạn.
Mối quan hệ giữa hai anh em họ cũng chẳng mấy tốt đẹp.
Bởi vì Bác Mộc thường xuyên cố tình gây chuyện để khiêu khích Bác Diên, nhưng lần nào cũng bị Bác Diên nhẹ nhàng hóa giải. Dù vậy, Bác Diên vẫn dung túng mọi hành vi của em trai, bởi Bác Mộc là người thân duy nhất còn lại của anh, là em trai duy nhất.
Lúc tôi bước vào phòng khách, Bác Diên đang ngồi trên ghế sofa bắt chéo chân, từ trên cao nhìn xuống tôi với ánh mắt khinh thường.
“Anh tôi chết rồi, cô cũng nên tỉnh mộng đi. Nói thật, tôi thật không ngờ anh ấy lại chết sớm như vậy. Nhưng mà anh ấy chết rồi, toàn bộ sản nghiệp gia tộc đều về tay tôi. Tôi phải nói là thật sự biết ơn vì anh ấy đã để lại cho tôi một cơ hội tốt như vậy.”
Cậu ta hoàn toàn không che giấu dã tâm và khao khát quyền lực khi trở thành người tiếp quản sản nghiệp gia tộc.
Tôi nhất thời nghẹn họng, không nói nên lời.
Bởi vì tôi chỉ là người vợ mới cưới chưa đầy một tháng của Bác Diên, trong những việc liên quan đến tài sản gia tộc, tôi không có chút tiếng nói nào.
Bác Mộc ra lệnh ép tôi phải dọn khỏi dinh thự vào tuần này, tôi cũng chẳng còn hơi sức đâu cố tranh cãi.
Hơi thở tôi yếu dần, cả cơ thể gần như mất sạch sức lực.
Tôi quay đầu lại, nhìn về phía phát ra âm thanh.
Quản gia xuất hiện ở phòng khách. Với chất giọng trầm ổn, chân thành và đáng tin cậy, anh ta nói tiếp: “Chủ nhân đã để lại di chúc, trong đó ghi rõ toàn bộ dinh thự này cùng những sản nghiệp liên quan đều giao lại cho phu nhân.”
“Anh đang nói bậy gì vậy, Du Thâm?”
Bác Mộc tức giận, lập tức bật dậy khỏi ghế sofa, lao về phía quản gia, giận dữ cảnh cáo: “Anh chẳng qua chỉ là một người máy, hơn nữa chỉ là đồ chơi được tạo ra từ hồi tôi và anh tôi còn nhỏ. Vậy mà anh cũng dám ăn nói như thế à?”
“Bản di chúc của chủ nhân đã được lưu trữ tại văn phòng luật sư, cũng đã qua công chứng. Nếu cậu không tin, có thể tự mình xác minh.”
Du Thâm nói với giọng điệu bình thản, không hề dao động, như thể đang nhắc đến một việc rất đỗi bình thường.
Nhưng chính sự bình thường ấy lại châm ngòi cho cơn giận dữ trong lòng Bác Mộc. Cậu ta tức tối muốn túm cổ tên người máy đáng ghét này, muốn tống khứ kẻ đang cản trở con đường thâu tóm sản nghiệp gia tộc của mình ra khỏi đây.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)