Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tôi thu lại ánh mắt khỏi chiếc xe, bắt đầu nghĩ đến chuyện sau khi tan ca tối nay nên ăn gì cho bữa tối.
Tình cảm giữa tôi và Bác Diên bắt đầu thay đổi vào một ngày mưa.
Hôm đó tôi bị cảm, đang đi trên đường thì ngất lịm bên lề. Chính anh đã đưa tôi vào bệnh viện, giúp tôi kịp thời được chữa trị.
Ân tình đó khiến mối quan hệ giữa tôi và anh bắt đầu có nhiều sự giao thoa hơn.
Tôi dần dần mở lòng với anh, cuộc sống của tôi cũng từ đó mà thay đổi theo từng ngày. Cái cảm giác như thể đang trôi nổi giữa tầng mây khiến tôi hiểu rõ, bản thân đã không thể kiểm soát được hướng đi tiếp theo của mọi thứ nữa rồi.
Đến khi nhận ra thì tôi và Bác Diên đã trở thành người yêu.
Chúng tôi cùng xuất hiện tại nhiều sự kiện, luôn là một cặp đi cùng nhau. Tôi thường xuyên nhận được ánh mắt đầy ngưỡng mộ, đôi khi là đố kỵ từ những người xung quanh. Chỉ vì tôi là “một nửa” của người đứng đầu tập đoàn nhà họ Bác.
Bác Diên là người rất dịu dàng, anh luôn có thể nhận ra mỗi khi tâm trạng tôi thay đổi, luôn phản hồi đúng lúc theo cách mà tôi cần. Nhưng chính sự dịu dàng gần như hoàn hảo ấy lại khiến tôi bất an.
Tôi từng nhẹ nhàng nâng mặt anh lên, hỏi: “Anh lúc nào cũng dịu dàng như vậy sao? Có bao giờ anh buồn hay nổi giận không? Nếu anh thấy không vui thì anh sẽ làm gì để giải tỏa? Anh có thể chia sẻ với người khác được không?”
Một người quá mức hoàn hảo, nội tâm của anh ấy liệu có đang phải chịu áp lực vô hình nào không? Hay chỉ là tôi đang suy nghĩ quá nhiều?
Có thể Bác Diên chẳng hề áp đặt điều gì lên bản thân, đơn giản anh vốn là một người như thế.
Gương mặt dịu dàng của Bác Diên thoáng hiện chút sững sờ, nhưng rất nhanh anh lại mỉm cười như thường.
“Nếu anh không vui, anh sẽ nói với em.”
Nhưng cho đến trước khi Bác Diên qua đời, tôi chưa từng nghe anh than phiền về bất kỳ điều gì.
Tôi bước vào thư phòng của anh, trong đầu hiện lên hình ảnh mình từng ngồi trên chiếc ghế sofa trong căn phòng này, lặng lẽ nhìn anh làm việc cách đó không xa. Rõ ràng tất cả mới chỉ diễn ra cách đây không lâu, vậy mà giờ nhớ lại, tôi lại có cảm giác như đã là chuyện của mấy kiếp trước.
Bác Diên đã chết, anh sẽ không thể nào xuất hiện lại trong thư phòng này nữa.
Còn tôi cũng không thể bước vào nơi đây với một tâm trạng nhẹ nhõm, vui vẻ như trước kia.
Tôi ngồi rất lâu trong phòng, cho đến khi cánh cửa bị ai đó gõ nhẹ. Ngoài cửa vang lên giọng của quản gia, nhắc tôi đã đến giờ ăn.
Tôi không cảm thấy lời nhắc đó có bao nhiêu quan tâm hay tinh tế, ngược lại, trong lòng chỉ thấy tức giận.
Tôi nhanh chóng đi tới cửa, nắm lấy tay nắm, mở mạnh ra.
Khi đối mặt với gương mặt không biểu cảm cùng ánh mắt lạnh như băng của anh ta, tôi chất vấn chẳng lẽ anh ta không thấy buồn vì Bác Diên qua đời sao?
Quản gia không đổi sắc mặt, môi khẽ mấp máy, giọng điệu thản nhiên: “Tôi chỉ biết, con người nếu không ăn uống sẽ chết.”
Tôi: “...”
Không ăn một bữa cũng không chết được.
Hiện tại tôi rất khổ sở, dù gì đi nữa tôi đã mất đi chồng mình, mất đi người tôi yêu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)