Du Thâm ra tay trước, nắm lấy cổ tay cậu ta siết chặt, Bác Mộc kêu lên một tiếng đau đớn.
Bác Mộc chửi thề, nói với Du Thâm rằng cậu ta sẽ không bỏ qua chuyện này, rồi tức tối rời khỏi dinh thự.
Lòng tôi lúc này rối như tơ vò.
Khi Du Thâm tiến lại gần, tôi chỉ biết ngơ ngác nhìn anh ta. Du Thâm rút ra một chiếc khăn tay đưa về phía tôi, tôi có chút không hiểu.
“Phu nhân có lẽ đang khóc.”
Đang khóc?
Anh ta đang nói tôi sao?
Tôi đưa tay sờ khóe mắt, lúc này mới cảm nhận được cảm giác ướt át lặng lẽ đọng lại. Nhìn những giọt nước mắt dính trên đầu ngón tay, tôi hơi lúng túng.
Tôi không ngờ mình lại khóc.
Dù tình cảnh hiện tại có khó khăn đến đâu, tôi cũng không nên rơi nước mắt.
Ít nhất không thể khóc trước mặt người khác.
Tôi không nhận khăn tay anh ta đưa, chỉ lặng lẽ dùng ngón tay lau đi vệt nước mắt còn sót lại trên khóe mắt. Đợi đến khi hơi thở ổn định hơn, tôi mới ngẩng đầu lên nhìn anh ta, hỏi: “Những gì anh vừa nói là thật sao?”
Tôi vẫn khó lòng tin được Bác Diên lại sớm chuẩn bị sẵn di chúc, thậm chí còn để tôi trở thành người thừa hưởng tài sản, lại càng không thể tin anh ấy muốn tôi tiếp quản sản nghiệp của nhà họ Bác.
Chuyện này rất có thể chỉ là lời nói dối thiện ý của Du Thâm.
Có lẽ anh ta chỉ không muốn tôi bị Bác Mộc nhục mạ, không muốn tôi rơi vào thế khó xử.
“Cảm ơn anh.”
Dù thế nào đi nữa tôi vẫn phải cảm ơn Du Thâm vì đã giúp tôi thoát khỏi tình huống khó xử vừa rồi. Nếu không có anh ta, tôi thật sự không biết nên làm gì tiếp theo.
Du Thâm nhìn tôi, vẻ mặt thoáng thay đổi.
“Phu nhân quá yếu đuối, chỉ vậy thôi đã bị thiếu gia Bác Mộc làm suy sụp.”
Tôi không có cách nào để tự bào chữa cho mình, chỉ có thể lặng lẽ tiếp nhận lời đánh giá ấy.
“Ngày mai tôi sẽ đưa ngài đến gặp luật sư, sau đó chúng ta sẽ cùng bàn bạc về các thủ tục liên quan đến phần di sản mà ngài được thừa kế.”
“Chuyện đó không phải là giả sao?”
Tôi vẫn không thể tin hoàn toàn vào những lời anh ta nói lúc nãy.
Du Thâm: “Ngài đang nghi ngờ nhân cách của tôi, cho rằng tôi đang nói dối?”
Tôi im lặng một chút, rồi khẽ đáp: “Thật xin lỗi.”
“Phu nhân, tôi nghĩ có lẽ tôi nên có một buổi trò chuyện về vấn đề nhân cách của tôi với ngài. Nếu tiện, xin mời đến nhà kính trồng hoa. Tôi đã chuẩn bị một ít trà chiều cùng bánh ngọt.”
“Vâng.”
Bởi vì được Du Thâm đào tạo và bồi dưỡng từ sớm, tôi rất tin vào năng lực và nhân cách của anh ta. Lúc này có lẽ tôi cũng cần một ai đó nói chuyện, thậm chí là một lời trấn an.
Một buổi trà chiều như thế có lẽ là cần thiết, dù rằng tôi chẳng ăn nổi bao nhiêu.
Khi tôi bước vào nhà kính, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh luống hoa nghỉ ngơi, cảnh sắc xung quanh lại khiến lòng tôi bỗng chùng xuống.
Trước khi Bác Diên qua đời, chúng tôi thường hay đến đây ngắm hoa, uống trà chiều, trò chuyện đôi ba câu thú vị, thỉnh thoảng còn trao nhau những nụ hôn nhẹ nhàng.
Mọi thứ cứ như mới xảy ra ngày hôm qua.
“Dạo gần đây thời gian ngài ngồi ngẩn người có vẻ hơi nhiều.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


