Cùng với sự phát triển không ngừng của khoa học kỹ thuật, ngày càng có nhiều người máy bước vào tầm nhìn của công chúng. Họ sở hữu ngoại hình không thua kém gì các minh tinh nổi tiếng, bộ não chứa đựng khối tri thức khổng lồ vượt xa sức tưởng tượng. Không chỉ vậy, năng lực chiến đấu của họ cũng rất cao, đủ sức đảm đương vai trò vệ sĩ chuyên nghiệp.
Tuy nhiên, để có thể sở hữu một người máy như vậy, chi phí vẫn là điều khiến nhiều người chùn bước. Dù là mua được thì chi phí bảo trì và sửa chữa về sau cũng là một khoản không nhỏ.
Tít...
Đúng lúc này tôi mới sực tỉnh, mình nghĩ mấy chuyện người máy làm gì cơ chứ?
Lấy lại tinh thần, tôi chuẩn bị rời đi.
Tôi không muốn có liên quan gì đến đám người có tiền.
Vì chỉ cần một chút dây dưa thôi, họ cũng có thể dễ dàng làm xáo trộn hoàn toàn cuộc sống vốn yên ổn của tôi, khiến tôi không biết phải ứng phó ra sao.
“Anh thích em, muốn hẹn hò với em.”
Bác Diên lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi khiến tôi sững sờ đứng tại chỗ.
Thích?
Anh nói thích ai cơ?
Lời tỏ tình đột ngột khiến tôi như chết lặng, tôi có cảm giác mình đang nằm mơ giữa ban ngày.
Tôi không định hỏi lại xem liệu ban nãy mình có nghe lầm không, cũng không có ý định truy cứu bất kỳ điều gì. Tôi chỉ lặng lẽ lùi lại, xoay người bỏ đi khỏi chốn thị phi này.
Người có thân phận và xuất thân cách biệt với tôi quá lớn, chắc chắn sẽ kéo tôi vào một thế giới đầy rẫy nguy hiểm và bất ổn.
Tôi thật sự thấy may mắn vì Bác Diên không đuổi theo, cũng thật nhẹ nhõm vì đêm hôm đó tôi không vì cuộc gặp gỡ kỳ quặc này mà mơ thấy điều gì khó hiểu.
Cuộc sống của tôi vẫn vậy - đơn giản, đều đặn, và tôi vẫn là người nắm giữ nhịp sống của chính mình.
Cho đến khi...
Bác Diên xuất hiện trước cửa tiệm hoa nơi tôi làm thêm, tôi mới kinh ngạc nhận ra anh vẫn luôn âm thầm dõi theo tôi, biết rõ tất cả mọi chuyện về tôi.
Hôm ấy anh mặc đồ thường ngày với tông màu ấm, gương mặt dịu dàng càng khiến người ta dễ sinh thiện cảm.
Chủ tiệm và các đồng nghiệp khác đều rất quý anh, chỉ riêng tôi là không hề có chút thiện cảm nào. Bởi tôi không thể nào dễ chịu nổi với một người xa lạ lại nắm rõ mọi thứ liên quan đến mình như lòng bàn tay.
Thái đội của tôi với anh khá lạnh nhạt, nhưng Bác Diên không hề tỏ ra khó chịu. Ngược lại, anh vẫn thường xuyên ghé tiệm hoa mua những bó hoa mang ý nghĩa tình yêu.
Có lần chị chủ tiệm từng tò mò hỏi: “Anh mua nhiều hoa như vậy, chắc người yêu của anh hạnh phúc lắm nhỉ?”
Anh chỉ cười, trả lời: “Hiện tại vẫn chưa theo đuổi được. Nhưng tôi muốn dùng cách này để thể hiện tấm lòng của mình.”
Chị chủ nghe vậy thì không giấu được ngạc nhiên: “Có người từ chối được anh sao?”
Nghe thấy đoạn đối thoại này, tôi lặng lẽ rời khỏi đó.
Tôi không muốn bị cuốn vào, cũng không muốn vì những chuyện trước kia mà phải day dứt hay lấn cấn điều gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


