Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Chồng Qua Đời, Người Máy Quản Gia Nhiệt Tình Theo Đuổi Tôi Chương 1

Cài Đặt

Chương 1

Chồng tôi qua đời vì một vụ tai nạn giao thông.

Khi nhận được tin, đầu óc tôi bỗng chốc trống rỗng. Cả người choáng váng như trời đất đảo lộn, tôi không thể tin nổi đây là sự thật.

Chồng tôi - Bác Diên từ nhỏ đã là tâm điểm chú ý, một công tử được ông trời ưu ái. Dù xuất hiện ở đâu, anh cũng khiến mọi người xung quanh phải dõi theo. Anh ôn hòa, lễ độ, phẩm cách cao quý, chưa từng coi thường bất kỳ ai kém mình, cũng chưa bao giờ để tâm đến việc tôi chỉ là con gái của một gia đình bình thường.

Tôi quen anh trong một buổi tiệc.

Lúc đó tôi làm phục vụ bán thời gian ở đó, còn anh chính là nhân vật nổi bật nhất đêm tiệc, được vô số người có máu mặt trong xã hội vây quanh.

Tôi và anh vốn là hai kẻ thuộc về hai thế giới khác nhau. Thế nhưng điều tôi không ngờ là, khi tan ca, đang chuẩn bị bắt tàu điện ngầm về nhà thì một chiếc xe sang trọng bất ngờ dừng lại chắn trước mặt tôi.

Cửa kính xe từ từ hạ xuống, hiện ra gương mặt mà tôi từng lướt qua một lần trong yến tiệc - Bác Diên.

Tôi lập tức bối rối đến luống cuống chân tay, trong lòng không khỏi hoài nghi liệu mình có sơ suất gì trong lúc làm việc khiến anh tìm đến để truy cứu.

Cơ thể tôi cứng đờ, hơi thở cũng dồn nén. Theo phản xạ, ánh mắt tôi lướt nhanh ra phía sau, lòng thầm nghĩ có nên nhân lúc này bỏ chạy.

Dù biết rõ với thân phận và địa vị của anh, chỉ cần muốn là có thể dễ dàng tìm ra tôi sau đó. Nhưng vào khoảnh khắc ấy, tôi chẳng thể nghĩ gì nhiều, chỉ mong mọi rắc rối trước mắt có thể ném hết cho tôi của tương lai.

Chỉ riêng việc anh xuất hiện ở đây, vào đúng thời điểm này, cũng đã đủ khiến tôi cảnh giác cao độ. Tôi nghĩ anh đến để nói điều gì đó nghiêm trọng, có thể là yêu cầu bồi thường gì đó, và điều đó khiến tôi lập tức tỉnh táo trở lại.

“Anh...” Giọng tôi hơi run, ngón tay theo bản năng siết chặt ống tay áo mình.

“Nếu tôi đã có hành động gì chưa đúng trong buổi tiệc khiến anh cảm thấy không thoải mái thì tôi xin lỗi.”

“Cô không làm gì sai.”

Bác Diên bước lại gần, đưa một chiếc hộp nhỏ đến trước mặt tôi.

Chiếc hộp được buộc một chiếc nơ bướm rất chỉnh tề, rõ ràng là một món quà.

Nhưng tôi không hiểu vì sao anh lại đưa quà cho tôi. Tôi không làm gì để xứng đáng nhận được quà từ anh, vô công bất thụ lộc, tôi không tin mình lại có hành động nào khiến anh thấy đáng để tặng quà.

Tôi nhìn chiếc hộp, rồi lại ngước nhìn anh, không kìm được mà lùi về sau một bước.

“Nếu đã không có chuyện gì, vậy tôi có thể đi được rồi chứ?”

Tôi lấy hết can đảm, nói ra điều mình mong muốn nhất lúc này.

Tôi chờ anh trả lời. Trong tầm mắt, ngoài anh ra, tôi còn thấy một người khác.

Người đó vừa bước ra từ ghế lái.

Có lẽ là tài xế, không, phải nói chính xác là tài xế người máy. Tôi để ý thấy tai của anh ta khác với người thường, đó là dấu hiệu đặc trưng để phân biệt giữa con người và người máy.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc