Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Trước kia thì đúng là vậy, giờ chuyển về học ở trường Trung Học Phổ Thông Số 1 của Nam Thành.”
Nghe đến đây, Lưu Quang vui vẻ vỗ đùi cái đét.
“Thế thì tốt quá rồi! Thằng Đường Lê cũng học ở Nhất Trung. Mai cháu đi học thì đi cùng nó, khỏi lo tìm lớp hay khu dạy học gì nữa.”
Nghe vậy, trên mặt Tề Diệp vẫn không có lấy một chút biểu cảm. Ánh mắt anh thản nhiên, biểu cảm lạnh nhạt.
Đôi mắt anh đen thuần khiết, ngoài trời nắng chói chang, ánh sáng tràn ngập cả phòng mà không sao chiếu sáng nổi vẻ mặt trầm tĩnh của thiếu niên này.
Lưu Quang là người lắm lời, không để ý mấy tiểu tiết. Vừa uống trà vừa thao thao bất tuyệt.
Nhưng giấu thế nào cũng không qua mắt Lưu Quang, ông đoán chắc đó là do xách hành lý nãy giờ mà ra.
Lúc giúp dọn đồ, ông cố ý chọn mấy món nặng mình xách, không ngờ thiếu niên chỉ cần xách vài vali nhỏ mà tay đã trầy đỏ như vậy.
Nghĩ đến Đường Lê, thiếu gia sống trong nhung lụa, da dày thịt béo, rồi nhìn lại Tề Diệp gầy yếu, da mỏng dễ trầy, ông không nhịn được mà bĩu môi.
Không lẽ... hai đứa này thật sự bị ôm nhầm từ nhỏ? Thật giả thiếu gia gì đó?
Ý nghĩ này đúng là quá vớ vẩn, Lưu Quang tự mình nghĩ xong cũng thấy buồn cười, bật cười thành tiếng.
Tề Diệp nghe thấy tiếng cười, khẽ nhướng mày, ánh mắt nghi hoặc nhìn qua.
“Không có gì, không có gì, chú chỉ đang nghĩ lung ta lung tung thôi, cháu đừng để ý.” Lưu Quang cười xua tay, uống cạn ly trà rồi đứng dậy hướng vào trong nhà gọi lớn.
“Cô Tần à, không có chuyện gì nữa thì tôi xin phép về trước nhé. Mọi người mới chuyển đến, cứ từ từ thu xếp, tôi không làm phiền nữa.”
“Tôi ở ngay căn sát cổng lớn bên phải, cần gì cứ tới gọi tôi, đều là người một quê, đừng khách sáo!”
Tần Uyển nghe vậy vội dẫn Tề Minh chạy ra tiễn, Tề Diệp cũng theo ra ngoài tiễn Lưu Quang ra tận cửa.
Đợi Lưu Quang vừa đi khỏi, thiếu niên mới khẽ nhíu mày, mở tay ra xem vết đỏ giữa các đốt ngón.
“Anh ơi, tay anh bị thương rồi hả? Em đi lấy thuốc cho anh ngay.”
Tề Minh vừa nãy mới khóc xong, mắt còn hoe đỏ. Vừa thấy tay anh mình bị trầy, nhóc con liền lau nước mắt, xoay người chạy vội về phòng lấy ra một lọ thuốc mỡ.
Tề Diệp vốn đã thể trạng yếu, lại thuộc loại dễ để lại vết bầm, đặc biệt mẫn cảm với đau. Chỉ cần va chạm nhẹ cũng đủ để tím một mảng lớn, phải vài ngày mới lành.
Lúc nãy có Lưu Quang ở đó, anh không muốn để lộ chút yếu đuối nào, vì lòng tự trọng nên gắng gượng.
Chờ đến khi chỉ còn người nhà, Tề Diệp mới chịu mở tay ra nhìn.
Tần Uyển vừa trải xong giường, thấy Tề Minh chạy vào lấy thuốc liền biết con mình lại bị thương.
Bà vội buông tay, bước tới gần nhìn kỹ bàn tay cậu con cả.
Tay thiếu niên trắng muốt thon dài, khớp xương rõ ràng, đến cả móng tay cũng hồng hào tinh xảo…
Chỉ là trên da có vài vệt đỏ nổi bật, đột ngột phá vỡ vẻ đẹp mịn màng như ngọc của đôi tay thiếu niên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)