Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trước khi thuê nhà, Tần Uyển đã biết chủ khu này là bà Tằng Quế Lan. Bà từng sống ở đây khi còn trẻ, sau khi lấy chồng thì dọn đi, mấy chục năm không quay lại. Đến khi cha của bà mất, bà mới quay về Nam Thành để sống tiếp phần đời còn lại, giữ gìn một chút ký ức xưa.
Tần Uyển chọn thuê chỗ này không chỉ vì vị trí tốt, giá rẻ, mà còn bởi vì bà Tằng là người tử tế.
Từ ngày chồng Tần Uyển bỏ đi vì nợ nần cờ bạc, mẹ con bà phải bán sạch tài sản trả nợ. Không còn nhà cửa, ba mẹ con liên tục dọn từ nơi này sang nơi khác, không nơi nào ở ổn định.
Chồng bà lúc bỏ đi còn mang theo cả sổ tiết kiệm, không để lại đồng nào. Bà thì vừa phải nuôi con, vừa lo học hành cho hai đứa. Phòng thuê đàng hoàng thì không kham nổi, mà phòng rẻ thì lại phức tạp, đủ loại người.
Cũng từ lần đó, Tần Uyển nhận ra không chỉ phụ nữ mới không an toàn, mà những thiếu niên có khuôn mặt xinh đẹp cũng vậy.
Vì sự việc đó, bà dứt khoát không cần lấy lại tiền cọc, thu dọn hành lý đưa hai con đến Nam Thành.
Nhưng chi phí sinh hoạt ở Nam Thành đắt đỏ hơn nhiều. Một mình nuôi hai đứa nhỏ, bà thật sự chẳng đủ sức thuê chỗ tốt hơn.
Bà cũng không dám quay về nơi cũ, chỉ còn cách cắn răng chịu đựng. Khi đang không biết đi đâu, thì tìm được căn nhà này.
Với bà, nơi này là chiếc phao cứu sinh cuối cùng, là chốn nương thân quý giá.
Cũng vì thế mà dù Đường Lê có đối xử khó chịu ra mặt, mẹ con bà vẫn nhẫn nhịn không nói lại nửa lời.
Lưu Quang giúp họ dọn hết hành lý vào trong, Tần Uyển biết ơn nên mời ông vào uống chén trà.
Ông cũng chẳng khách sáo, cười ha hả rồi theo vào nhà.
Còn chưa đợi Tần Uyển mở miệng, Tề Diệp đã rửa xong ly, lập tức vào bếp đun nước.
Đợi nước sôi, anh mới mang ấm ra pha trà cho Lưu Quang.
“Chú Lưu, mời chú dùng trà.”
Lưu Quang đang trò chuyện với Tần Uyển, nghe giọng thiếu niên lạnh nhạt vang lên thì vội đưa tay đón lấy ly trà. Mùa hè oi bức, trà nóng vào lại thấy dịu khát. Ông uống mấy ngụm liền, lúc này mới để ý đến thiếu niên trước mặt, môi hồng răng trắng, da trắng tóc đen, trông rất thanh tú.
“Cô Tần, đứa con trai lớn nhà cô đúng là tuấn tú thật đấy, lại còn hiểu chuyện, lễ phép. Không giống cái tên nhóc Đường Lê kia, mặt mũi thì sáng sủa mà tính tình chẳng ra gì, chẳng biết kính trên nhường dưới gì cả.”
Lưu Quang quay sang hỏi: “Cháu tên Tề Diệp đúng không? Nhìn tuổi chắc cũng ngang ngang với thằng Đường Lê, đang học cấp ba à?”
Với người không có ác ý, tuy Tề Diệp không thân thiện, nhưng thái độ cũng không đến nỗi lạnh lùng.
“Cháu mới học lớp 11.”
“Lớp 11? Vậy là 17 tuổi, bằng tuổi với Đường Lê rồi.” Lưu Quang đặt ly xuống, Tần Uyển lúc này đã dẫn Tề Minh vào phòng trong thay đồ.
Nhớ đến chuyện vừa tán gẫu với mẹ anh, ông lại hỏi với vẻ ngờ vực.
“Mẹ cháu mới nói với chú là cả nhà từ Hoài Hà chuyển đến, vậy cháu học ở đâu? Trước giờ cũng học ở Hoài Hà à?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)