Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"May quá, không bị trầy da chảy máu."
Tần Uyển thở phào, dùng tay lấy một ít thuốc mỡ màu xanh nhạt, nhẹ nhàng thoa lên các ngón tay của Tề Diệp.
Đây không phải lần đầu tiên bà thấy những vết đỏ kiểu này. Chỉ cần Tề Diệp hơi bị vấp ngã, hoặc bị người ta đẩy mạnh một chút, trên người anh đều sẽ để lại dấu vết rõ ràng.
Chỉ là lần này, không hiểu sao, khi nhìn thấy mấy vệt đỏ ấy, trong đầu Tần Uyển lại hiện lên hình ảnh thiếu niên lạnh lùng, ngạo mạn đứng trước cổng khi nãy.
"A Diệp này, mẹ nghe anh Lưu nói con với cái cậu Đường Lê kia học cùng trường đúng không? Nó cũng ở trường Trung Học Phổ Thông Số 1, nghe nói còn là kiểu ‘đại ca’ nữa, đánh nhau rất dữ. Nhìn thái độ nó vừa nãy, mẹ thấy nó hình như không ưa gì nhà mình."
"Mẹ thì không sao, chỉ lo con với nó học cùng trường, lỡ nó có nói gì, con phải nhịn một chút. Đừng có xung đột trực tiếp với người ta…”
Tần Uyển trầm mặc một lát, đóng nắp lọ thuốc mỡ, đặt nhẹ lên bàn.
"Dù sao con cũng nên cẩn thận thì hơn. Con thế này, yếu ớt như vậy, xách cái vali cũng đủ để tay đỏ cả lên…"
“Mẹ sợ nó nổi điên lên thì lại đấm chết con.”
“……”
Tâm trạng Đường Lê càng lúc càng bực. Cô vốn định tắt điện thoại, về phòng nằm nghỉ. Nhưng còn chưa kịp tắt máy thì tin nhắn WeChat đã nhảy ra.
【Lên núi đánh lão hổ】: Sao rồi anh giai? Tâm trạng không tốt hả? Trình độ này không giống mày lúc bình thường lắm?
【Bánh bao đánh chó】: Đừng nói là mày vẫn còn tức vụ thi đấu thể dục hôm trước nha? Mày đấm người ta rồi còn gì, chưa hả giận à? Hay là tụi mình đang rảnh thì làm thêm trận nữa?
Đường Lê cụp mắt, nhìn thấy mấy dòng này thì sững người một lúc.
Nếu tụi nó không nhắc thì cô cũng quên khuấy mất chuyện lần đó. Hôm đó đội thể dục trường cô đấu giao hữu với đội bóng rổ lớp bên. Trong lúc chơi, dây giày cô bị tuột, một thằng con trai không may giẫm lên chân khiến cô ngã.
Dù sao cô cũng là nữ, eo cô quá nhỏ, lúc hắn đỡ dậy lại không kiềm được mà bóp một cái. Đường Lê lập tức cho hắn ăn một cú đấm "chính nghĩa" như trời giáng.
Nghĩ đến đây, cô bực mình “chậc” một tiếng, tâm trạng càng thêm cáu kỉnh.
【Lê Lê nguyên thượng thảo】: Nói nhảm cái gì thế, có tí chuyện cỏn con đó tao quên lâu rồi.
【Bánh bao đánh chó】: Vậy hôm nay bị gì? Đánh như dùng chân vậy hả, lúc nãy bị bọn nó đập cho văng máu chó đầy mặt mà mày cũng không thèm đánh lại?
Đường Lê im lặng một lúc. Thấy tụi nó hỏi thật, cô cũng chẳng giấu làm gì, ngập ngừng rồi kể sơ qua chuyện xảy ra ban nãy.
【Lê Lê nguyên thượng thảo】: …Tâm trạng không tốt.
【Lê Lê nguyên thượng thảo】: Hôm nay lỡ làm một đứa nhóc con khóc, lương tâm hơi cắn rứt.
【Bánh bao đánh chó】: ???? Vậy thôi á?
【Lên núi đánh lão hổ】: ??? Không đùa chứ, mày cũng có cái thứ gọi là lương tâm hả?
【Lê Lê nguyên thượng thảo】: …Cút.
Thấy Đường Lê giận thật, hai đứa kia mới chịu nghiêm túc lại.
【Bánh bao đánh chó】: Rồi rồi, nói giỡn thôi. Nếu mày thật sự áy náy thì lát nữa mua ít kẹo gì đó đem qua. Con nít mà, dễ dỗ, không để bụng đâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




