Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Cải Trang Thành Nam, Tôi Cầm Nhầm Kịch Bản Nam Chính Chương 6

Cài Đặt

Chương 6

Tề Minh khóc dữ quá, cả khu chỉ có vài hộ mà cũng phải nghe thấy.

Nhà đối diện có một hộ bán đồ ăn sáng, chủ nhà là một ông chú hơn bốn mươi tên Lưu Quang.

Đường Lê bực mình gãi đầu, đang định nói thêm gì đó thì liếc mắt thấy Lưu Quang, lập tức đổi giọng.

"Chú tới đúng lúc lắm. Nhà này là mấy người mới dọn tới, sáng nay không phải chú bán xong hàng rồi à? Không có việc gì làm thì qua phụ họ khuân hành lý vô nhà luôn đi."

Lưu Quang nghe vậy liền bật cười thành tiếng.

“Ha, là bà ngoại cháu sai cháu ra giúp một tay đúng không? Cuối cùng lại đi quay sang bắt chú làm thay!”

Giờ đang là thời điểm nắng gắt nhất trong ngày, có thể khiến Đường Lê chịu rời phòng đi ra, ngoài bà Tằng Quế Lan ra thì không còn ai có khả năng đó.

“Chú nói nhiều làm gì? Rốt cuộc có giúp hay không? Không giúp thì để tôi nói với bà ngoại, bảo là chú ăn hiếp tôi, bà sẽ tính tiền nhà với chú!”

Người đàn ông vừa nãy còn trêu đùa liền đổi thái độ ngay khi nghe vậy, lập tức cắm quạt xuống thắt lưng, bước nhanh tới xách lấy một rương hành lý.

“Chú ăn hiếp cháu? Tiểu quỷ nhà cháu nói dối cũng chẳng cần chuẩn bị trước. Nếu chú thật sự bắt nạt cháu thì có để cháu ăn chùa bánh bao nhà chú cả năm trời không?”

Vừa lẩm bẩm, ông vừa quay sang nói với mấy mẹ con Tần Uyển.

“Chào nhé, tôi là Lưu Quang, cứ gọi tôi là lão Lưu là được. Mọi người thuê phòng trong khu đúng không? Tôi giúp mọi người dọn đồ vào trong.”

“Không cần phiền đâu, chỉ có vài cái vali thôi mà…”

Tần Uyển chưa nói hết câu, ánh mắt lạnh lùng của Đường Lê đã quét tới, giọng nhàn nhạt vang lên.

“Chỉ vài cái vali thôi? Tôi thấy cô lúc nãy xách một cái rương qua cửa thôi cũng đã mệt phờ rồi. Nếu để các cô tự dọn, chắc chắn hôm nay chẳng ai khu này vào nổi cửa, toàn bộ hành lý của mấy người bọn cô sẽ chắn lối hết cả.”

Tề Diệp khẽ mím môi, liếc sang Tần Uyển sắc mặt tái nhợt. Ánh mắt anh phủ đầy băng sương, giữa mùa hè rực nắng lại toát ra cảm giác lành lạnh lạ thường.

Đường Lê chẳng buồn để tâm phản ứng của bọn họ, chỉ nhíu mày ghét bỏ rồi bổ sung thêm.

“Còn nữa, nhóc kia tè đầy đất, nhớ lau sạch đấy.”

“Ơ cái thằng nhóc này…”

Lưu Quang còn chưa kịp nói hết câu thì Đường Lê đã nhăn nhó bỏ vào nhà.

Tính khí của thằng nhóc này ông không phải không biết, nhưng hôm nay rõ là dở chứng nghiêm trọng.

“Kỳ lạ, con nhóc này hôm nay bị gì thế, như thể vừa nuốt phải thuốc nổ. Có ai chọc gì nó đâu mà giận đến mức đó.”

Lưu Quang quay đầu nhìn về phía mẹ con Tần Uyển, một người mặt lạnh như sương, một người lo lắng bất an, chẳng ai có biểu cảm dễ chịu.

“Thôi mấy người cũng đừng để ý làm gì. Tính nó vốn đã vậy, bình thường ngoài bà ngoại ra thì chẳng bao giờ nói chuyện tử tế với ai đâu. Mấy người các cô cũng biết khu này là của nhà Đường ở Nam thành, Đường Lê là tiểu thiếu gia của nhà Đường, sống trong nhung lụa từ bé tới lớn, tuy gì nó cũng nói nhưng nó không phải người xấu. Thường thường buổi sáng đi học nó sẽ dậy sớm rồi còn giúp tôi đẩy xe ba bánh nữa.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc