Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Những câu nói kia là để giữ đúng nhân thiết "nam phụ độc ác" của cô.
Còn lúc Tần Uyển suýt ngã, bản năng cô đã muốn đưa tay ra đỡ.
Kết quả trong đầu vang lên một câu của hệ thống.
【 Cảnh báo: OOC! Điện giật cảnh cáo! 】
Làm cô hoảng hồn mà rụt tay lại.
Xin lỗi nhé.
Chỉ là trẹo chân thôi, nhưng tôi mà đỡ, thì sẽ mất cái mạng đấy chứ chẳng chơi.
Nhưng Đường Lê vẫn giữ vẻ mặt khinh khỉnh, giọng điệu lạnh nhạt.
"Nhìn cái gì mà nhìn? Mẹ cậu chứ có phải mẹ tôi đâu, tôi đâu có nghĩa vụ phải đỡ?"
"Cậu!"
Tề Diệp tức đến đỏ mặt, định nói gì đó nhưng Tần Uyển đã vội vàng kéo tay hắn, nhẹ nhàng lắc đầu ra hiệu đừng cãi nhau.
Sau đó, bà cố gắng mỉm cười, sắc mặt tái nhợt mà vẫn gượng gạo.
"Xin lỗi, là do cô không để ý đường, nó cũng chỉ vì lo cho cô quá nên mới nói linh tinh. Mong cháu thông cảm."
Mẹ nó, lương tâm lại đau nhói.
Thời buổi này làm người ác sao lại khó thế?
Đường Lê im lặng trong chốc lát, cũng không lên tiếng nữa.
Có vẻ trong lòng vẫn còn chút do dự, cô phủi phủi bụi vốn chẳng có trên người, rồi bước thẳng về phía nhóc con Tề Minh.
Nhóc con đang đẩy cái vali nhỏ, vừa nhấc chân định bước lên bậc thềm thì một bóng người che kín ánh nắng phủ xuống đầu.
Cậu ngơ ngác ngẩng lên, đôi mắt to như trái nho đen ngơ ngác nhìn Đường Lê.
"Nhóc con, đưa vali đây, anh mày giúp."
Đường Lê vừa nói xong, Tề Diệp đã sải bước tới trước, giật lấy vali trong tay em mình.
Ánh mắt anh ta lạnh như băng, không cần nói, trên mặt đã viết rõ mấy chữ to đùng: “Không cần cậu giả bộ tốt bụng.”
Đường Lê cười nhạt, cố ý liếc xuống bộ đồ trắng đã lấm bẩn của anh ta, mặt mày tràn đầy khinh miệt.
"Cậu nghĩ tôi rảnh rỗi tới mức dư hơi xách đồ giúp mấy người à? Nếu không phải lo bà ngoại tôi thấy tôi tay không về rồi lải nhải hoài, thì tôi cũng chẳng rảnh mà ngó tới mấy người đâu."
Hừ lạnh một tiếng, cô cúi xuống nhìn nhóc con vẫn đang đứng đơ ra.
"Sững người làm gì? Đã bảo đưa cặp cho anh mày, nghe không hiểu à?"
Vali thì đã bị lấy rồi, ánh mắt Đường Lê dừng lại trên cái cặp màu xanh to oạch sau lưng cậu nhóc.
Bản thân cô vốn có chút dữ, hồi còn đi học, đám con gái trong lớp đã nửa sợ nửa tránh. Huống chi là Tề Minh là một nhóc con bụ bẫm, yếu đuối.
Cậu bé lập tức lùi lại một bước, ôm chặt lấy quai đeo cặp, như thể đối diện với sói xám, run lên bần bật.
Đường Lê nhíu mày, chẳng buồn nhiều lời.
Cô duỗi tay ra định giật lấy cái cặp, kết quả còn chưa kịp chạm vào, Tề Minh đã nghẹn đỏ cả mặt, đột nhiên “òa” lên khóc nức nở.
"Ơ… anh đây chỉ giúp xách cặp thôi mà, mẹ nó đừng có khóc ăn vạ chứ!"
Câu nói chưa kịp dứt, mũi cô chợt ngửi thấy mùi kỳ lạ.
Cô cúi đầu nhìn rồi chết sững.
Một dòng chất lỏng màu vàng nhạt chảy theo ống quần Tề Minh nhỏ tong tong xuống mặt đất.
"…"
Trời đất, bị dọa vãi tè luôn hả?
Đường Lê cũng không ngờ, mình chỉ duỗi tay định xách cái cặp mà dọa người ta tới mức ấy.
Cô im lặng một chút. Tần Uyển thì vội chạy tới ôm đứa nhỏ, dỗ dành không ngừng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




