Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Cải Trang Thành Nam, Tôi Cầm Nhầm Kịch Bản Nam Chính Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Lúc này, ngũ quan của Tề Diệp còn chưa hoàn toàn nở rộ, ánh mắt còn mang theo vẻ ngây ngô non nớt. Tóc mái dài che nửa trán, phủ xuống đôi mắt u tĩnh, khiến sắc mặt vốn lạnh lùng lại thêm phần xa cách. Môi mỏng, sắc môi thâm tựa cánh hoa hải đường giữa đông tuyết.

Lông mi đen dày, khí chất vừa cao ngạo vừa lạnh lẽo, có một loại cuốn hút khiến người ta khó dời mắt.

Đường Lê nhất thời hơi ngẩn người.

Không hổ là nam chính, quả nhiên... rất đẹp trai.

Chỉ tiếc là loại đẹp không xài được.

Cái kiểu "ấm sắc thuốc" chính hiệu: tay không thể xách, vai không thể gánh, đẹp chỉ để ngắm.

“Cháu là...?”

“Đường Lê. Tằng Quế Lan là bà ngoại tôi.”

“A, thì ra là cháu ngoại của dì Tằng à.”

Người phụ nữ nghe vậy liền cong môi cười, nụ cười dịu dàng, ánh mắt ôn hòa.

“Chào cháu, cô là Tần Uyển. Hai đứa nhỏ này là con cô. Đây là Tề Diệp, còn nhóc kia là Tề Minh.”

“Cô là ai, họ là ai, tôi không hứng thú. Đừng có cố làm quen.”

Đường Lê lạnh nhạt đáp, mặt không chút biểu cảm, nụ cười cũng chẳng có. Cô vốn đã mang vẻ ngoài sắc sảo, nay lại lạnh mặt, khiến người khác nhìn mà sợ. Cả người như tỏa ra khí lạnh, khiến ai cũng khó bắt chuyện.

“À... cô không có ý gì—”

“Được rồi, đừng nói nhiều. Đưa hành lý đây.”

“Ấy, không cần đâu. Cô đã cảm kích lắm rồi khi dì Tằng đồng ý cho thuê với giá rẻ thế này. Sao còn dám phiền cháu dọn đồ giúp tụi cô nữa?”

Người thường nghe lời đó dù không muốn giúp cũng phải khách sáo đôi câu.

Nhưng Đường Lê không phải người thường.

Cô đảo mắt một vòng, nhìn đôi tay chân gầy gò của Tần Uyển, lại nhìn sang sắc mặt nhợt nhạt, vóc dáng gầy nhẳng của Tề Diệp.

“Vậy thì tùy. Dù sao tôi cũng chẳng rảnh để giúp.”

Tần Uyển rõ ràng không ngờ cậu bé này sẽ phản ứng như thế. Tính bà vốn nhu mì, nhút nhát, giờ đứng lúng túng tại chỗ, không biết nên tiến hay lui.

Người khác có thích hay ghét, bà thật ra không để tâm.

Chỉ là... Đường Lê là cháu ngoại của chủ nhà, nếu cậu bé này ghét họ, thì có khi chuyện thuê nhà cũng không xong.

Đường Lê khoanh tay đứng tựa vào cột cổng, vẻ mặt dửng dưng, không mảy may để tâm đến cảm xúc của người khác, lại càng không thấy mình có gì sai.

“Còn ngẩn ra đó làm gì? Giữa trưa nắng chang chang, không sợ say nắng hả?”

“À, ừ, được rồi. Mẹ con cô vào đây.”

Thấy Đường Lê không ngăn cản họ vào nhà, Tần Uyển nhẹ nhõm thở ra một hơi, vội vàng xách vali bước qua ngạch cửa.

Nhưng thời tiết quá nóng, đứng ngoài lâu, mắt bà đã hoa lên. Chỉ một bước sai, suýt nữa trẹo chân ngã lăn ra đất.

Tề Diệp hoảng hốt bước tới đỡ lấy mẹ, giúp bà đứng vững.

Sau khi xác định bà không sao, anh mới lạnh mặt quay sang nhìn Đường Lê, ánh mắt như phủ một tầng sương giá, không hề che giấu sự bài xích.

Từ khi thấy thái độ lạnh nhạt, hờ hững của Đường Lê đối với mẹ con anh, ấn tượng tốt ban đầu trong lòng Tề Diệp đã tan thành mây khói.

Giờ thì hoàn toàn chuyển thành phản cảm.

Nhưng sự ghét bỏ này thực ra hơi oan cho Đường Lê.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc