Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Cải Trang Thành Nam, Tôi Cầm Nhầm Kịch Bản Nam Chính Chương 13

Cài Đặt

Chương 13

Thường thì ai mà tin chuyện hoang đường như vậy nhưng vị đại sư ấy nổi tiếng khắp vùng, hầu như chưa từng phán sai điều gì.

Thế là nhà họ Đường nghĩ ngựa chết thì chữa như ngựa sống, làm theo thử, không ngờ tình trạng của Đường Lê thật sự tốt lên thấy rõ.

Thế là cứ nuôi như con trai mãi, từ nhỏ đến tận mười bảy tuổi.

Có lẽ cũng vì trong lòng thấy áy náy với việc bắt con gái, cháu gái mình sống như con trai, Tằng Quế Lan và Đường Hoa luôn nuông chiều Đường Lê hết mực. Hơn nữa, Đường Hoa lại thường xuyên vắng nhà, chẳng ai răn dạy hay kiềm chế nó được.

(Đoạn Đường Hoa tác giả không ghi danh tính của người này trong xuyên suốt mấy chục chương đầu, có lẽ là vì mình chưa edit tới nên cũng không rõ được người này là cha của nữ chính hay là chồng của bà Tằng, tạm thời mình sẽ xem như là cha của nữ chính, nếu có nhầm lẫn sẽ điều chỉnh lại sau.)

Không ngờ đến khi lấy lại tinh thần, Đường Lê đã lớn lên và hình thành thành tính cách bá đạo, ương ngạnh. Muốn sửa cũng đã quá muộn, khó mà thay đổi được nữa.

Về sau, khi người bạn già của Tằng Quế Lan mất, Đường Hoa sợ bà ở một mình không yên tâm nên gọi Đường Lê dọn về ở cùng bầu bạn.

Nghe tiếng cửa phòng bị quăng mạnh, Tằng Quế Lan biết ngay Đường Lê lại đang cáu kỉnh. Bà vội dùng tạp dề lau tay, từ vườn sau đi vào nhà.

“Sao thế cháu? Nói bà nghe xem là ai chọc giận cháu rồi?”

Sắc mặt Đường Lê đen lại, tay vẫn cầm điện thoại ấn mạnh vào màn hình. Nghe tiếng bà ngoại, tay cô khựng lại một chút rồi đáp:

“Không có gì đâu. Cháu chơi game thua nên tâm trạng hơi tệ.”

“Bà cứ làm tiếp việc bà đi, đừng để ý đến cháu.”

Câu này có thể gạt được người ngoài, chứ với Tằng Quế Lan thì vô dụng. Nếu thật sự là vì chơi game thua, Đường Lê đã sớm chửi ầm lên chứ chẳng bao giờ im lặng trầm ổn như bây giờ.

Vừa rồi rõ ràng là bà gọi Đường Lê ra ngoài giúp Tần Uyển dọn chút đồ, ngoài ra không có làm gì khác.

Tính kỹ lại, Tằng Quế Lan lờ mờ đoán được chuyện này có liên quan tới mấy người nhà họ Tần. Nhưng bà đã từng tiếp xúc với ba người nhà đó, thấy cách ăn nói và cư xử đều lễ phép, ôn hòa.

Muốn nói là họ chọc giận Đường Lê, chi bằng nói Đường Lê ức hiếp người ta còn đáng tin hơn.

Dù vậy, Tằng Quế Lan cũng chỉ nghĩ trong lòng, không tiện nói thẳng. Thấy nét mặt Đường Lê cứng lại, bà cũng không dám nói gì dễ khiến nó nổi khùng.

“Con không thích nhà dì Tần sao?”

Đường Lê khựng lại, ngay lúc đó, nhân vật trong game cũng bị đánh đến gần cạn máu. Môi cô khẽ mím, rồi lắc đầu.

Trước mặt Tề Diệp thì cô bắt buộc phải giữ vững hình tượng "ác độc", chứ trước mặt bà ngoại thì không cần giả vờ đến mức đó.

Cô cũng không hiểu sao mình lại thế này. Trước đây thích chọc người ta, bị ghét bỏ cũng chẳng sao. Nhưng nghĩ đến ánh mắt hờ hững của Tề Diệp lúc nãy giống như đang nhìn một con kiến vô dụng khiến cô thấy khó chịu lạ thường.

Tằng Quế Lan chưa từng thấy Đường Lê như vậy. Bình thường nếu bực bội, cô sẽ đập đồ trút giận, chưa bao giờ im lặng nhịn xuống như giờ.

“À, không có gì. Bà chỉ hỏi vậy thôi.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc