Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tằng Quế Lan biết đôi chút chuyện về Tề Diệp, khi Tần Uyển đến thuê nhà đã trò chuyện vài câu.
“Thằng bé đó học giỏi, lễ phép. Chỉ là thể chất kém quá, giống cháu hồi nhỏ, ba ngày hai bận lăn ra bệnh. Giờ toàn phải uống thuốc bồi bổ mới gượng được. Bà thấy nó mặt mày trắng bệch như tờ giấy, nhìn mà nhớ lại hồi cháu còn nhỏ. Nghe đâu nó còn hay bị bạn học bắt nạt nữa.”
“Bây giờ nó học cùng trường với cháu, lại là hàng xóm. Nếu có ai bắt nạt nó nữa, cháu rảnh thì giúp đỡ một chút cũng được.”
Thật ra không cần Tằng Quế Lan dặn, Đường Lê cũng sẽ làm. Chỉ là làm lén sau lưng thôi, tuyệt đối không thể để Tề Diệp biết.
Nghĩ tới ánh mắt chán ghét của thiếu niên ngoài sân khi nãy, cô bất giác hít một hơi thật sâu, kìm nén cảm xúc trong lòng rồi khẽ gật đầu.
Đang nói chuyện, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.
Sau đó là vài tiếng gõ cửa nhẹ vang lên.
Tằng Quế Lan nghe vậy bèn đứng dậy ra mở cửa.
Người đến không phải Lưu Quang, cũng không phải mấy người trong viện, mà là hai anh em nhà họ Tề mới chuyển đến hôm nay.
Thiếu niên vừa thấy Tằng Quế Lan liền cong môi mỉm cười, ánh mắt dịu dàng, giọng nói ôn hòa.
“Bà nội Tằng, tụi cháu xin làm phiền một chút.”
“Mẹ tụi cháu bảo chúng cháu mang ít dưa hấu sang biếu bà. Chút lòng thành thôi, mong bà đừng chê.”
Tề Minh cũng ôm một cái hộp nhỏ, lon ton bước lên, giơ tay đưa tới.
“Vào nhà, vào nhà, đừng đứng ngoài cửa.”
Bà quay đầu gọi vào trong.
“Thằng nhóc kia, còn nằm ì trên ghế sofa làm gì? Có khách mà không biết đứng dậy chào một tiếng hả?”
Đường Lê không ngờ Tề Diệp và em trai lại đột nhiên sang nhà. Cô chẳng tình nguyện mà buông điện thoại xuống, còn chưa kịp mở miệng nói gì thì Tề Minh đã vội vã nấp sau lưng anh trai.
Trên mặt Tề Diệp không có biểu cảm gì, nhưng thân thể theo bản năng che chắn cho em trai, động tác đầy cảnh giác.
Một màn ấy rơi vào mắt Tằng Quế Lan khiến nụ cười trên mặt bà khựng lại. Ánh mắt bà theo bản năng chuyển sang Đường Lê.
Đường Lê làm như không thấy gì, bước đến, đưa tay kéo củ cải nhỏ trốn sau lưng Tề Diệp ra trước mặt.
“Nhóc con, vừa thấy anh đây đã né tránh là sao? Anh mày trông đáng sợ đến vậy à?”
Lần này Tề Minh học khôn rồi, không còn dễ tin lời cô. Cậu bé bám chặt lấy vạt áo Tề Diệp, đôi mắt đỏ hoe, cố gắng không bật khóc.
Tằng Quế Lan thấy thế thì nhíu mày, cúi đầu dịu dàng dỗ dành Tề Minh.
“Sao vậy? Có bà ở đây, có phải thằng nhóc kia kia bắt nạt cháu không? Nếu bị bắt nạt thì cứ nói với bà, bà sẽ thay cháu dạy dỗ nó.”
Tần Uyển từng dặn Tề Minh rằng Tằng Quế Lan là ân nhân của nhà họ. Cho dù Đường Lê có bắt nạt thế nào thì cũng phải nhịn, không được để bà khó xử.
Nghĩ đến đó, sống mũi Tề Minh cay xè, càng thêm tủi thân.
Nhưng cậu vẫn lắc đầu, ậm ừ đáp:
“Không... không có. Anh Đường Lê không bắt nạt cháu.”
Vậy mà lại không mách.
Đường Lê có phần bất ngờ liếc nhìn cậu bé. Cậu thiếu niên nhỏ xíu hít hít mũi, cúi đầu tránh ánh mắt cô.
Tề Diệp thấy Đường Lê nhìn em trai mình chằm chằm, sợ cô lại nổi lên ý xấu, liền mím môi, không để lộ cảm xúc gì mà kéo Tề Minh về cạnh mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






