Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cậu bé nhìn thấy hộp chocolate, ánh mắt lập tức sáng rực lên, sợ hãi cũng quên luôn, chỉ còn lại thèm thuồng mà liếm môi, thậm chí nuốt nước miếng rõ ràng.
Đường Lê chẳng hiểu sao lại thấy vui trong lòng, nụ cười cũng theo đó mà nở ra, đưa tay chuẩn bị đưa hộp chocolate cho Tề Minh.
Nhưng đúng lúc ấy, một ánh nhìn lạnh lẽo từ xa quét đến, cùng lúc trong đầu vang lên giọng hệ thống: 【Cảnh cáo OOC】.
Đường Lê ngẩng đầu nhìn thoáng qua Tề Diệp đang đứng ở đằng xa với vẻ mặt lạnh nhạt, lại cúi xuống thấy ánh mắt mong mỏi đến đáng thương của cậu bé.
Trong khoảnh khắc đó, cô do dự.
Tề Minh vẫn chưa nhận ra Tề Diệp đã đến, ánh mắt vẫn chăm chăm dính vào hộp chocolate như bị thôi miên. Cậu đang chuẩn bị đưa tay ra nhận lấy thì bất ngờ thấy Đường Lê sắc mặt trầm xuống, thu hộp chocolate lại.
So với lần khóc trước đó, lần này còn thảm thiết hơn, khóc đến mức như muốn xé gan xé ruột.
Tề Diệp thấy vậy thì lập tức bước nhanh đến, ôm lấy Tề Minh vào lòng dỗ dành. Tề Minh có người thân ở bên lại càng cảm thấy ấm ức, khóc đến nấc từng hồi.
Thiếu niên môi mím chặt, một tay ôm lấy em trai, một tay dịu dàng xoa đầu dỗ dành, nhưng ánh mắt thì lạnh đi rõ rệt.
Đường Lê nhìn vào ánh mắt ấy, cứ tưởng anh sẽ nổi giận, sẽ mắng mình vài câu.
Thế nhưng Tề Diệp chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô một cái rồi cúi mắt, thu lại toàn bộ cảm xúc.
Nắng chiếu qua kẽ lá, rọi thành từng vệt sáng lấp lánh trên người anh, ánh sáng và bóng tối đan xen khiến vẻ yên lặng ấy như trầm xuống tận đáy lòng người.
Đường Lê nhìn thiếu niên ôm Tề Minh quay người vào nhà, thậm chí không buồn liếc cô lấy một cái, cứ thế lạnh lùng bước đi.
Cảm giác bị phớt lờ hoàn toàn khiến trong lòng cô nghẹn ứ, không nói nên lời.
Mẹ nó, đây là cái tình huống gì vậy chứ.
Tề Minh đáng thương lắm, được anh trai dỗ dành mãi mới nín khóc. Nhưng sau khi vào nhà, nghĩ đến chuyện bị Đường Lê trêu ác ban nãy, cậu lại không nhịn được mà bật khóc lần nữa.
“Oa oa… anh hai ơi, ảnh…ảnh gạt em, ảnh xấu lắm…”
Lúc này sắc mặt Tề Diệp mới thật sự trầm xuống.
Anh ngồi xuống, nhẹ nhàng lau nước mắt cho Tề Minh từng chút một, động tác dịu dàng, nhưng ánh mắt lại lạnh như băng.
“Ừ. Cậu ta xấu xa.”
Xấu xa đến kinh khủng.
Tằng Quế Lan đang ở hậu viện nhặt rau.
Hôm qua Đường Lê làm ầm lên đòi ăn bánh rán nhân hẹ, bà nghĩ sắp đến ngày đi học lại, thôi thì buổi tối làm cho nó ăn một bữa đàng hoàng.
Không ngờ mới nhặt được một nửa mớ rau thì nghe “rầm” một tiếng, tiếng cánh cửa bị mở mạnh từ trong nhà vang ra.
Đường Lê là đứa do mẹ ruột sinh khó nhọc mà mất, sinh thiếu tháng, cơ thể từ nhỏ đã yếu ớt, cứ ba hôm hai bữa phải uống thuốc. Sau này có một vị đại sư nổi tiếng ở Nam thành xem quẻ, nói rằng trên người Đường Lê âm khí quá nặng, phải nuôi như con trai thì mới trấn áp được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)