Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Cải Trang Thành Nam, Tôi Cầm Nhầm Kịch Bản Nam Chính Chương 11

Cài Đặt

Chương 11

Củ cải nhỏ bị cô hù khóc ban nãy đang cầm cây lau nhà đi về phía cổng. Có lẽ vì vừa khóc, mắt và mũi cậu bé đỏ bừng, trông tội nghiệp không chịu được.

Trời oi ả là thế, nhưng Tề Minh vẫn cẩn thận lau từng chút mặt đất đã khô queo, mặt đỏ bừng không biết vì nắng hay vì ngượng. Không hiểu sao, nhìn cậu như vậy, khóe môi Đường Lê không kìm được mà cong lên.

Cô đứng dậy, phủi phủi bụi (dù chẳng có hạt nào), thấy xung quanh không có ai mới lặng lẽ đẩy cửa bước ra ngoài.

Cậu thiếu niên nhỏ thở hổn hển, nghiến môi mà kéo cây lau nhà, trán lấm tấm mồ hôi nhưng chẳng buồn lau.

“Chạy cái gì mà chạy? Anh mày còn chưa làm gì hết đó, mày chạy cái gì?”

Tề Minh thấy không trốn nổi, lại bị "sói xám" bắt được. Cha mẹ không có ở nhà, cậu thấy lần này chắc tiêu thật rồi, sẽ bị ăn sống mất!

Nghĩ đến đó, hốc mắt cậu lại đỏ hoe.

“Oa oa oa! Nếu anh định làm gì em thì giờ em chạy cũng không kịp nữa rồi! Anh... anh là đồ to xác đáng ghét! Em nói cho anh biết, nếu anh dám ăn thịt em, anh hai em nhất định sẽ không tha cho anh!”

Thấy cậu sắp khóc nữa, Đường Lê vội bịt miệng lại.

“Mày sao thế? Hồi nãy anh giúp mày xách đồ, mày đã ăn vạ còn chưa đủ, giờ lại bắt đầu nữa?”

Tề Minh chẳng nghe được gì cả. Trong đầu cậu chỉ toàn hình ảnh tên "đáng ghét" này bắt nạt mẹ, bắt nạt anh hai, giờ còn nhân lúc cậu lẻ loi mà bắt nạt nốt. Càng nghĩ càng giận, tay chân vung loạn lên đánh Đường Lê túi bụi như mưa rơi.

Những cú đánh của cậu chẳng khác gì gãi ngứa, Đường Lê mặc kệ cậu trút giận. Đợi đến khi cậu mệt, tay chân rũ xuống không còn sức, cô mới nhướng mày nhìn.

“Còn muốn đánh nữa không?”

Tề Minh không hiểu sao lại thấy ngẩn người. Rõ ràng cậu phải ghét anh ta lắm, giận lắm chứ.

Nhưng Đường Lê lại đang cười. Nụ cười đó giống như cô giáo mầm non phát hoa hồng cho học sinh giỏi, vừa rực rỡ, vừa ấm áp.

Tề Minh chớp mắt mấy cái, bỗng thấy không còn sợ nữa.

Cậu lắc đầu. Thấy thế, Đường Lê mới từ từ buông tay khỏi miệng cậu.

Chính lúc đó, Tề Minh mới phát hiện trên người Đường Lê có vài dấu chân nho nhỏ.

Cậu nhóc đỏ mặt, cúi đầu, hai tay nắm chặt gấu áo, lo lắng liếc nhìn cô.

“Em… em không cố ý đâu! Là tại anh cứ nhất quyết kéo em lại không cho đi, em mới…”

“Không sao. Trước đó anh mày cũng từng dọa mày khóc, coi như huề nhau nhé?”

Thiếu niên ngẩn người nhìn Đường Lê, rõ ràng không ngờ đối phương lại dễ nói chuyện đến vậy, hoàn toàn khác hẳn với dáng vẻ hung dữ ban nãy, như hai người khác nhau vậy.

“À đúng rồi, mày có thích ăn chocolate không? Anh có một hộp đây, vị cũng không tệ lắm. Nếu mày thích thì cầm lấy ăn đi.”

Lúc này Đường Lê mới nhớ ra ban đầu mình ra ngoài là để dỗ nhóc con này.

Nói xong, cô vừa lục túi vừa lấy ra hộp chocolate đã tiện tay nhét vào trước khi rời khỏi nhà. Đừng nói là chocolate, với điều kiện gia cảnh nhà họ Tề hiện giờ, đến một viên kẹo bình thường Tề Minh cũng chẳng mấy khi được ăn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc