Xưa nay ông vốn chẳng mấy mặn mà với mấy chuyện thần hồn quỷ thần này, nên lúc này đây, ông bắt đầu nghi ngờ không biết có phải con trai mình đang ốm sốt đến mức hồ đồ rồi không.
Nghĩ vậy, ông bèn dùng mu bàn tay sờ thử lên trán thái tử. Thấy nhiệt độ vẫn bình thường, ông mới mang theo vẻ khó hiểu mà nói: "Con trai à, trong mộng, tên Tạ Nguyên Bạch kia tuổi đời còn trẻ mà đã ngồi lên được vị trí Nội các Thủ phụ. Cho dù hắn thật sự là bậc hiền tài như lời con nói, thì chuyện này cũng không khỏi quá mức ly kỳ rồi." Nhớ lại dáng vẻ của Tạ Nguyên Bạch trong giấc mơ, thoạt nhìn chẳng khác hiện tại là bao; có chăng là do hắn biết cách giữ gìn nhan sắc, nhưng cùng lắm cũng chỉ trạc ba mươi tuổi mà thôi.
Lão hoàng đế bán tín bán nghi, lại tiếp tục phân tích: "Con thử nghĩ đến Quý tiên sinh của con mà xem, rồi lại nhìn các vị thúc bá đại thần đang giữ chức vụ quan trọng trong triều lúc này, có ai mà không phải là người đã có con cháu đầy đàn, tuổi tác đã cao cơ chứ? Hơn nữa, Quý tiên sinh của con vẫn còn đang rất được việc, trẫm làm sao nỡ để ông ấy cáo quan về quê dưỡng lão sớm như vậy được."
Quý Thủ phụ: ...Nghe thần nói này, cảm ơn bệ hạ nhiều lắm.
Nếu nói những gì thấy trong mộng chính là tương lai, thì những sự việc xảy ra sáng nay đều đã ứng nghiệm, đó chính là minh chứng rõ ràng nhất. Thế nhưng, chuyện Tạ Nguyên Bạch tuổi đời còn trẻ mà đã nhậm chức Thủ phụ, ít nhiều lại khiến lão hoàng đế sinh lòng hoài nghi về phán đoán này. Phải diễn tả thế nào nhỉ? Chính là từ tận đáy lòng, ông vẫn không dám tin cho lắm.
Vẻ mặt ôn hòa, ung dung của thái tử khẽ cứng đờ lại trong tích tắc, dù rất khó để nhận ra. Trong đầu hắn lúc này toàn hiện lên dáng vẻ của Quý Thủ phụ mấy năm gần đây. Lão thần ấy cứ dăm ba bữa lại lén than vãn với hắn về việc thân thể chỗ này đau, chỗ kia nhức; vừa than thở lại vừa lén nhìn hắn với ánh mắt chan chứa tia hy vọng khó tả. Nếu để Quý tiên sinh nghe được những lời vừa rồi của phụ hoàng, e rằng trong lòng ông ấy sẽ đắng ngắt chẳng khác nào phải uống cạn một bát thuốc Hoàng liên.
"Phụ hoàng, thế sự vô thường, chuyện này làm sao mà nói trước được cơ chứ." Thái tử bỗng cảm thấy lúng túng lạ thường, ăn nói cũng trở nên vụng về. Lời hắn vừa dứt, lão hoàng đế lập tức nhớ tới một vị lão thần khác cũng đang phải nằm liệt giường dưỡng bệnh hơn một tháng nay. Ông khẽ thở dài trong lòng, im lặng không nói thêm gì nữa, mà luồng suy nghĩ lại bắt đầu rẽ sang một hướng khác: “Lẽ nào... lão Quý không trụ nổi được mấy năm nữa sẽ quy tiên sao? Còn tên Tạ Nguyên Bạch này thật sự có tài năng xuất chúng gì đó, nên mình mới gạt bỏ các lão thần khác để chọn một kẻ trẻ tuổi như hắn làm Nội các Thủ phụ đời tiếp theo?”
Đang lúc hai cha con đều chìm trong dòng suy tư miên man, thì bỗng nghe thấy giọng của Thôi công công vọng vào từ ngoài cửa. Lão thái giám gõ nhẹ hai tiếng, sau đó cung kính bẩm báo: "Bệ hạ, thái y nói Tạ đại nhân đã tỉnh rồi, ngài có muốn qua đó xem thử không ạ?"
"Đi, theo trẫm qua đó xem sao." Lão hoàng đế đi đầu, trực tiếp đẩy cửa bước ra ngoài. Thái tử cũng nhanh chóng rảo bước theo sát ngay phía sau.
Và thế là, Tạ Nguyên Bạch vừa mới lơ mơ tỉnh dậy đã lập tức nhận được "ánh mắt chào đón" đầy chăm chú từ hai nhân vật quyền lực bậc nhất của vương triều.
"Tạ Nguyên Bạch, nghe nói ngươi xuất thân từ chốn hương dã?"
"Lão sư của ngươi họ gì tên chi?" Hoàng đế nhạt giọng hỏi, ngón tay đặt trên đầu gối khẽ gõ nhịp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)