Tạ Nguyên Bạch cẩn thận cân nhắc từng câu từng chữ rồi mới đáp: "Bẩm bệ hạ, nói ra thật xấu hổ. Gia sư vốn ẩn cư nơi sơn lâm, lại có sở thích vân du tứ phương. Cho dù người đã nhận thần làm đệ tử và truyền thụ học vấn, nhưng lại chưa từng cho thần biết quý danh. Người chỉ bảo thần rằng hễ học thành tài thì có thể xuống núi. Thậm chí, trước lúc thần lên đường, người còn dặn dò sau này không cần phải quay lại tìm người nữa."
Lão hoàng đế và Thái tử nghe vậy liền sửng sốt. Chuyện này... nghe qua thì thật giống như bị đuổi khỏi sư môn vậy. Nhưng ngẫm lại thì chắc là không phải đâu.
Có lẽ phong thái của vị cao nhân ẩn thế này vốn dĩ là như vậy chăng.
Bởi lẽ, Tạ Nguyên Bạch có được tài cán nhường này, nhưng lại xuất thân bình dân, thì chắc chắn sau lưng hắn phải có một vị "lão sư" tài học hơn người chống lưng mới đúng.
Hiện tại vừa hỏi thử, xem như đã xác thực được suy đoán trong lòng họ. Nhờ vậy, ý nghĩ cho rằng hắn chính là "hiền thần trong mộng" lại bất tri bất giác trở nên chắc chắn hơn vài phần.
Thế nhưng, lão hoàng đế và Thái tử làm sao mà ngờ được, tất cả những lời vừa rồi chẳng qua chỉ là do Tạ Nguyên Bạch nói hươu nói vượn mà thôi. Hắn vốn dĩ chỉ là một cậu sinh viên đại học bình thường, mới xuyên không đến đây chưa đầy hai ngày. Hắn hoàn toàn không có ký ức của nguyên chủ, thì làm sao mà nhớ được những chuyện trước kia cơ chứ. Việc có thể thuận lợi vượt qua ải phong quan ngày hôm nay đã là quá giỏi rồi. Giờ đây, phải đối mặt với sự tra hỏi riêng của Hoàng đế và Thái tử, tuy ngoài mặt hắn không biểu lộ gì, nhưng trong lòng thì mồ hôi đã tuôn rơi như suối.
Căn phòng bỗng chốc chìm vào tĩnh lặng. Tạ Nguyên Bạch cứ dán chặt mắt xuống sàn nhà, chẳng dám liếc nhìn lung tung. Trong đầu hắn lúc này đang bị hàng loạt suy nghĩ chạy ngang như màn hình. Một lát thì chột dạ lo sợ thân phận của mình đã bị nhìn thấu, một lát sau lại khiếp đảm nhỡ đâu lời nói hành động có gì sai sót sẽ lập tức bị người ta lôi ra ngoài chém đầu.
Hắn lập tức tuôn ra một tràng: "Ví như trong đó có một câu, Trạng nguyên lang từng viết “Bất mộ chi tế, bất dữ thu cộng”. Cô đã nhâm nhi thưởng thức câu này rất nhiều lần, suy đi tính lại thì thấy có tới ba cách giải nghĩa. Thế nhưng, Cô vẫn không thể xác định được chân ý trong đó rốt cuộc là chỉ cách nào. Xin hỏi Trạng nguyên lang, câu nói này nên giải thích ra sao?"
Tạ Nguyên Bạch chỉ hận không thể lăn đùng ra ngất xỉu ngay tại chỗ.
Cứu mạng với! Có phải Thái tử và Hoàng đế đang nghi ngờ thân phận của mình rồi không? Nếu không thì sao Thái tử lại còn lên tiếng dò xét như vậy chứ?
Tạ Nguyên Bạch vắt óc suy nghĩ đến nát cả đầu hòng tìm ra cách phá vỡ cục diện này. Thế nhưng, trong mắt Thái tử và lão hoàng đế, hình ảnh đập vào mắt họ lại là một người đang quấn băng gạc trên đầu, đứng lặng thinh. Cơ thể hắn dường như đang vô cùng mệt mỏi, hoặc giả là chứng bệnh khó chịu nào đó lại tái phát. Sắc mặt hắn cứ thế trắng bệch đi với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Cả người hắn trông càng thêm mỏng manh, yếu ớt, lảo đảo chực ngã.
Im lặng được vài giây, Tạ Nguyên Bạch càng nghĩ lại càng thấy tuyệt vọng. Áp lực tâm lý quá lớn đã thành công khiến hắn tự dọa mình ngất lịm đi, cứ thế ngã lăn ra đất không gượng dậy nổi.
"Ây, Tạ đại nhân?!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)