Cả đại điện chìm vào im lặng một hồi lâu. Hạ Chấn Thiên đưa tay day day mi tâm, âm thầm đè nén ngọn lửa bực dọc và nôn nóng trong lòng xuống. Khi đã bình tĩnh lại, ông không làm khó mọi người nữa mà đổi sang vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
"Về chuyện giấc mơ này, tuyệt đối không ai được phép nhắc đến trước mặt Tạ Nguyên Bạch. Trước khi làm rõ được nguyên nhân ngọn ngành, nếu không có lệnh của trẫm mà kẻ nào dám để lọt ra ngoài nửa lời, trẫm sẽ tịch thu gia sản! Tru di cửu tộc!"
"Tuân chỉ, bệ hạ." Đám triều thần nghe vậy đều lạnh sống lưng. Ngay cả Đại hoàng tử đang đứng ở vị trí đầu hàng cũng lộ vẻ mặt căng thẳng. Tuy nói cái án tru di cửu tộc chẳng thể nào giáng xuống đầu hắn được, nhưng hắn cũng rất e ngại những thủ đoạn bạo lực của phụ hoàng nhà mình. Xem ra lúc về, hắn phải tìm ba người đệ đệ kia để hỏi dò xem, liệu bọn họ có mơ thấy giấc mơ này không mới được.
"Bãi triều!"
Thấy đám người này có bàn bạc mãi cũng chẳng tìm ra được nguyên nhân, Hạ Chấn Thiên chợt nhớ tới Thái tử vừa khéo hôm nay cáo ốm không lên triều. Thế là, ông vội vàng sải bước rời đi, định bụng tới hỏi xem Thái tử có gặp giấc mơ đó không. Còn cả Tạ Nguyên Bạch nữa... giờ này chắc hắn vẫn đang ở Thái y viện, ông cũng phải qua đó dò xét một phen mới được.
Mọi người thấy vậy vội vàng quỳ rạp xuống hành lễ: "Cung tiễn bệ hạ."
Phải đợi đến khi bóng dáng Hạ Chấn Thiên khuất hẳn, quần thần mới dám đứng lên. Lúc này, ai nấy đều không kìm được mà thầm suy đoán trong lòng: Rốt cuộc tại sao bọn họ lại mơ thấy Tạ Nguyên Bạch?
Là do bản thân Tạ Nguyên Bạch có điểm đặc biệt, hay những người như bọn họ mới là kẻ đặc biệt? Liệu sau này bọn họ có tiếp tục mơ thấy những người hay những việc khác nữa không? Và liệu những giấc mơ ấy có biến thành sự thật?
Hơn nữa, ngoài bá quan văn võ khắp triều đình này ra, liệu còn ai có thể thấy được giấc mơ đó nữa?
Về phần lão hoàng đế, sau khi rời đi, ông liền đi thẳng tới Đông Cung của Thái tử nhưng lại chẳng thấy người đâu. Nghe cung nhân bẩm báo Thái tử đã đến Thái y viện, trong lòng ông chợt lóe lên một suy đoán, bèn vội vã chạy qua đó. Vừa bước chân vào Thái y viện, câu đầu tiên ông hỏi đã là: "Tông nhi, có phải đêm qua con đã mơ thấy gì rồi không?"
Lúc này, bên trong Thái y viện, Tạ Nguyên Bạch đang nằm mê man bất tỉnh trên chiếc giường nhỏ, trên trán sưng vù lên một cục. Xung quanh hắn là dăm ba vị lão thái y râu tóc bạc phơ đang vây quanh châm cứu, bắt mạch và băng bó vết thương trên đầu cho hắn.
Thái tử Hạ Nguyên Tông vốn đang đứng chắp tay một bên, vừa nhìn thái y xử lý vết thương cho người kia, vừa thầm suy nghĩ về giấc mơ đêm qua. Chợt nghe thấy tiếng bước chân dồn dập cùng tiếng hỏi han của phụ hoàng truyền đến từ phía sau, hắn vội quay người lại. Thế nhưng, vừa định hành lễ thì hắn đã thấy Hạ Chấn Thiên xua tay ra hiệu miễn lễ.
"Phụ tử với nhau, để ý mấy cái hư lễ này làm gì."
Thái tử vốn đã quen với tính cách này của ông nên bình thản buông thõng hai tay xuống. Tuy nhiên, khi nghe câu hỏi của phụ hoàng, hắn lại tỏ ra khá ngạc nhiên: "Lẽ nào... phụ hoàng cũng mơ thấy chuyện đó sao?"
Hai cha con đưa mắt nhìn nhau. Thôi được rồi, chỉ một ánh mắt là mọi chuyện đều đã rõ ràng.
"Mau gọi hắn tỉnh lại cho trẫm." Lão hoàng đế chỉ vào Tạ Nguyên Bạch, ra lệnh cho thái y bên cạnh. Sau đó, ông đưa mắt ra hiệu, thái tử lập tức hiểu ý, liền đi theo ông sang căn phòng vắng bên cạnh.
Thôi công công là người rất biết nhìn sắc mặt, lập tức dẫn người canh giữ ngoài cửa, tuyệt đối không cho bất kỳ ai bước vào, chỉ để lại không gian riêng tư cho hai cha con trong phòng bàn bạc.
"Không chỉ có trẫm, mà các đại thần trong triều đều mơ thấy." Vì sáng nay thái tử không thiết triều nên chưa biết chuyện, lão hoàng đế bèn kể tóm tắt lại tình hình trên điện lúc sáng cho hắn nghe. Nói xong, ông lại nhớ đến những người mình gặp trên đường đi, cũng như câu trả lời của Thôi Vọng Thu bên cạnh khi được hỏi; bọn họ đều hoàn toàn không biết gì về giấc mơ này. Ông nói tiếp: "Thế nhưng, cung nhân trong cung và bách tính trong kinh thành dường như lại không hề mơ thấy. Còn về phần các bá quan mới vào triều hay những quan viên ở vùng ngoại bang có mơ thấy hay không thì tạm thời vẫn chưa rõ, trẫm đã sai người đi điều tra rồi."
Lão hoàng đế: "?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)