"Ây da, các ông cứ nói hươu nói vượn cái gì thế! Có thể suy nghĩ nghiêm túc một chút được không?! Lúc đó rõ ràng là hắn đã bị dọa cho sợ đến ngây người, nên mới quên béng mất việc phải né tránh mà thôi." Một vị quan tự cho là mình thông tuệ lên tiếng chỉnh đốn lại ba người bên cạnh.
Vị quan trẻ đưa ra thắc mắc ban đầu cảm thấy lời giải thích này cũng có chút đạo lý, nhưng ngẫm lại vẫn thấy cạn lời: "...Bị một quả bí ngô dọa cho sợ á?"
Lời này vừa thốt ra, mấy người đang tụm năm tụm ba thảo luận bỗng chốc rơi vào trầm mặc.
Đúng vậy nhỉ, các ông nói xem lá gan của tên Tạ Nguyên Bạch này rốt cuộc nhỏ đến mức nào chứ?
Nói chung là bọn họ hoàn toàn không thể hiểu nổi.
Tạ Nguyên Bạch ngất xỉu thì cũng thôi đi, chỉ e là hành động đó đã dọa cho vị quần chúng nhiệt tình có hảo ý ném quả bí kia một phen sợ chết khiếp rồi.
"Haizz, ta nhớ là cuối cùng hắn bị khiêng về nhà trong tình trạng bất tỉnh nhân sự, sau đó còn lấy cớ dưỡng thương để xin nghỉ ốm tận ba ngày đúng không?"
"Đúng thế, ông nhớ không nhầm đâu."
"Vậy các ông nói xem, với cái bộ dạng đó, liệu trong tương lai Tạ Nguyên Bạch có thực sự trở thành... Thủ phụ đại nhân được không?"
Hai chữ cuối cùng tuy nói nhỏ nhưng lại chẳng hề nhỏ chút nào. Bởi lẽ, lúc này ai nấy cũng đều đang xôn xao bàn tán, mang trong mình đầy sự hoang mang, tò mò và cả thấp thỏm lo âu.
…
Trên ngai vàng, lão hoàng đế một tay chống cằm, dáng ngồi bệ vệ uy nghi. Thế nhưng, càng nghe tiếng ồn ào bàn tán bên dưới, sắc mặt ông càng trở nên đen lại. Ngón tay ông gõ gõ đầy mất kiên nhẫn lên tay vịn, và rồi cuối cùng, ông cũng không thể nhịn thêm được nữa mà bùng nổ.
Một tiếng quát trầm đục vang lên, lập tức đè bẹp mọi âm thanh ồn ào trong đại điện.
"Các khanh không thể nói được câu nào có ích hơn sao!"
"Trẫm chỉ muốn biết tại sao trẫm lại có giấc mơ này, thế mà các khanh nói đi nói lại toàn là lời vô nghĩa! Định qua mặt trẫm đấy à?!" Lão hoàng đế cứ như ăn phải thuốc súng, tiếp tục mắng sa sả: "Cả một đám đàn ông con trai to đầu, lên triều mà cứ như một bầy cừu đi ăn cỏ vậy! Ăn no cũng kêu một tiếng, chưa ăn no cũng rống lên một tiếng, trẫm nghe mà phát phiền cả lên rồi!"
Cả một đám người lại cùng mơ thấy chung một giấc mơ, chuyện này chẳng lẽ không kỳ lạ sao? Chẳng lẽ không đáng để người ta phải đào sâu tìm hiểu nguyên nhân đằng sau ư? Vậy mà xem xem, nãy giờ bọn họ đang nói cái quái gì thế này!
Hạ Chấn Thiên càng nghe càng bốc hỏa, trừng mắt lườm đám quan lại. Vốn dĩ ông không hề muốn nổi giận, bởi hoàng hậu vẫn luôn khuyên ông phải bình tâm tĩnh khí, cư xử phải điềm tĩnh độ lượng, đừng có lớn tiếng quát tháo quan viên kẻo lại dọa người ta sợ chết khiếp. Những lời này ông đều nghe lọt tai, cũng rất muốn làm theo. Khổ nỗi, cái "gánh hát rong" mới chắp vá bên dưới này lại chẳng chịu cho ông cơ hội, ngày nào cũng ép ông đến mức phá vỡ giới hạn mà nổi trận lôi đình.
Thấy vậy, đám triều thần bên dưới không ai bảo ai, lập tức xếp hàng ngay ngắn, im thin thít như gà rù. Chẳng một kẻ nào dám thách thức cơn thịnh nộ của vị đế vương thiết huyết từng ngồi trên lưng ngựa đoạt lấy giang sơn, thống nhất thiên hạ này cả. Bởi vì làm thế thì đúng là đang thi xem ai sống dai hơn với Diêm Vương mà thôi.
"Quý thủ phụ, cùng với mấy vị Thượng thư nữa, các khanh nghĩ sao về chuyện này?" Sau khi đại điện đã chìm vào tĩnh lặng, Hạ Chấn Thiên đưa mắt quét một vòng, bắt đầu điểm danh mấy người đứng ở hàng đầu.
"Chuyện này... e là vẫn cần phải xem xét thêm ạ." Quý thủ phụ ngập ngừng, trong lòng đầy thấp thỏm nhưng cũng không dám suy đoán lung tung. Nguyên nhân chủ yếu là do sự việc này quá mức ly kỳ, trước đây chưa từng có ai gặp phải, nên lượng thông tin nắm bắt được thực sự quá ít ỏi.
"Đúng vậy, thần đồng tình với ý kiến của Thủ phụ đại nhân. Biết đâu... giấc mơ này chỉ là một trường hợp cá biệt, hoặc cũng có thể sau này chúng ta sẽ còn tiếp tục mơ thấy những chuyện khác nữa không chừng, thưa bệ hạ." Phương Thượng thư là người thứ hai lên tiếng ngay sau đó. Giọng ông lão đã khàn đục, tấm lưng còng gập xuống, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ ôn hòa, thong dong như ngày thường. Xưa nay, ông vẫn luôn đóng vai trò là người hòa giải mỗi khi lão hoàng đế nổi giận. Mấy vị đại thần còn lại cũng hùa theo, nói những lời đại loại như vậy.
Thực tình mà nói, vấn đề này cho dù hoàng đế có gặng hỏi thì nhất thời bọn họ cũng chẳng thể đưa ra được đáp án, vậy thì biết nói cái gì bây giờ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)