Đợt quan viên mới gia nhập triều đình lần này đa phần đều được phong phẩm cấp không cao. Những người đỗ Nhất giáp và Nhị giáp đều được giữ lại kinh thành trọng dụng, phân vào Hàn Lâm viện nhậm chức Biên tu hàm Thất phẩm. Trong số những người còn lại, hơn phân nửa bị điều đi nhậm chức ở các địa phương ngoài kinh thành, chỉ có một phần nhỏ được nhét vào làm việc tại Lục bộ.
"Bình thân đi." Lão Hoàng đế thong thả cất lời.
"Tạ Bệ hạ."
Rất nhanh sau đó đã đến nghi thức cưỡi ngựa dạo phố. Đám người Tạ Nguyên Bạch cung kính lui xuống để bắt đầu chuẩn bị.
Cũng chính vào lúc này, lão Hoàng đế ngồi chễm chệ trên ngai vàng mới bắt đầu cảm thấy có chút tẻ nhạt. Ông thầm nghĩ trong bụng: Quái lạ, sao cái giấc mộng này mãi vẫn chưa chịu kết thúc vậy?
Thực ra ngay lúc này đây, ông đã lờ mờ nhận thức được rằng mình đang nằm mơ. Cái cảm giác này vô cùng khó tả, giống như kiểu "mộng trong lúc tỉnh" vậy. Ý thức rõ ràng vẫn còn đó, nhưng làm cách nào cũng không thể tỉnh dậy nổi.
Dù bản thân ông rõ ràng không hề góp mặt trong khung cảnh ấy, thế nhưng ông lại có thể "nhìn thấy" một cách tường tận cảnh Tạ Nguyên Bạch cưỡi ngựa dạo phố trong mơ. Thậm chí, ông còn nghe rõ mồn một từng âm thanh ồn ào xung quanh ở cự ly cực gần. Thấy vậy, ông liền cố tình điều khiển ý thức để không tiếp tục chìm sâu vào giấc mộng này nữa.
Thế nhưng, mọi nỗ lực đều vô ích. Giấc mộng này căn bản chẳng thèm nghe theo sự chi phối của "chủ nhân" là ông, những cảnh tượng trong mơ vẫn cứ thế tiếp diễn.
Lão Hoàng đế hừ lạnh một tiếng trong lòng, máu hiếu thắng bắt đầu nổi lên: "Trẫm lại không tin cái tà này! Giấc mộng của trẫm, trẫm muốn mơ thấy cái gì thì phải được mơ thấy cái đó!"
Nghĩ thì hùng hồn là vậy, nhưng hì hục cố gắng cả nửa ngày trời... thôi xong, khung cảnh trước mắt vẫn chẳng có lấy nửa điểm xê dịch. Thậm chí, ngay cả khi ông muốn ép bản thân tỉnh giấc cũng chẳng tài nào làm nổi. Lão Hoàng đế thầm nghĩ, có lẽ do khao khát muốn tỉnh dậy của mình chưa đủ mãnh liệt chăng? Ông đang định xốc lại tinh thần để thử thêm lần nữa, thì một màn kịch tính diễn ra ngay sau đó đã trực tiếp cắt đứt toàn bộ mạch suy nghĩ của ông.
"Trạng nguyên lang —— Đỡ lấy này!"
Khi đoàn người tiến đến trước một tửu lâu, một giọng nói sảng khoái và vui vẻ của người trung niên chợt vang lên từ trên lầu hai. Ngay sau đó, một quả bí ngô nhỏ cỡ chừng nắm tay bay thẳng tắp về phía Tạ Nguyên Bạch.
"Hả?" Tiếng hò reo của đám đông trên phố cùng vô vàn tạp âm đan xen quá đỗi ồn ào. Thế nên, dù giọng nói kia không hề nhỏ, nhưng đến khi lọt vào tai Tạ Nguyên Bạch và để hắn kịp phản ứng lại thì đã chậm mất một nhịp. Chỉ vì chậm một giây ngắn ngủi ấy, lúc Tạ Nguyên Bạch vừa ngẩng đầu lên, quả bí ngô vàng ươm đã xuyên qua tầng tầng lớp lớp hoa tươi và túi thơm bay lả tả, lao đến sát ngay trước mắt.
"!!" Tạ Nguyên Bạch nín thở, đồng tử co rụt lại. Trên mặt hắn thậm chí còn chưa kịp lộ ra vẻ kinh hãi thì đã nghe thấy một tiếng "bịch" trầm đục vang lên. Đầu Tạ Nguyên Bạch bị đập mạnh đến mức ngửa ra sau, thân hình lảo đảo rồi ngã nhào khỏi lưng ngựa.
"?! Á!! Trạng nguyên lang!!"
"Nguy rồi! Có chuyện rồi! Trạng nguyên lang ngất xỉu rồi!"
"Gì cơ, gì cơ? Ai bị làm sao cơ?"
Hiện trường lập tức trở nên hỗn loạn. Đám đông vốn đang sôi sục nay lại càng thêm ồn ào, huyên náo. Mấy tên quan binh dẹp đường vội vàng chạy ào tới chỗ Tạ Nguyên Bạch vừa ngã ngựa.
Lão hoàng đế: "..."
Ông cạn lời, cả người cứ thế sững sờ.
Nhìn đám người luống cuống tay chân khiêng Tạ Nguyên Bạch chạy thục mạng về phía hoàng cung, ông vừa cạn lời, vừa không nhịn được mà thầm nghĩ trong bụng: Mình vừa chấm trúng cái tên Trạng nguyên gà mờ, yếu ớt mỏng manh gì thế này!
Trong giấc mộng, lão hoàng đế bỗng nín thở, trong lòng tràn ngập sự chấn động tột cùng.
Tạ Nguyên Bạch thế mà lại trở thành Thủ phụ ư? Sao có thể như vậy được!
Chức Thủ phụ chẳng phải là của lão Quý sao?
Hơn nữa, tên nhãi kia trông còn trẻ măng như vậy, làm sao có thể ngồi lên được chiếc ghế Thủ phụ kia chứ?!
Đúng lúc này, bên tai ông chợt vang lên tiếng gọi khẽ khàng của thái giám giục rời giường.
"Bệ hạ, bệ hạ? Người mau tỉnh lại đi ạ, đã đến giờ thiết triều rồi, người nên dậy thôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

