Ý thức chuyển từ mơ hồ sang tỉnh táo chỉ trong vòng hai nhịp thở. Lão hoàng đế bật dậy, thở dốc vài hơi đầy gấp gáp, trong lòng vẫn còn vương lại vài phần chấn động và kinh nghi.
"Giờ nào rồi?"
Ông theo bản năng đảo mắt nhìn quanh. Sau khi nhận ra mình đang ở trong tẩm cung, ông mới thở phào nhẹ nhõm rồi đưa tay vuốt mặt. Giấc mộng ban nãy thực sự quá đỗi chân thực, giờ nhớ lại vẫn khiến ông có cảm giác hoang mang, chẳng rõ mình đang ở thực tại hay trong mơ.
Vừa quay đầu sang, ông liền bắt gặp ngay khuôn mặt già nua của người hầu hạ mình là Thôi công công. Lão thái giám cười tít cả mắt, nhẹ nhàng đáp lời: "Bệ hạ, người tỉnh rồi sao? Vừa hay đã đến giờ lên triều rồi ạ."
Nghe vậy, lão hoàng đế thở hắt ra một hơi. Những chuyện thấy trong mơ tạm thời chưa tiện suy nghĩ sâu xa, trước mắt việc thiết triều vẫn quan trọng hơn cả. Ông dứt khoát xoay người đứng dậy, lầm bầm oán thán một câu: "Ngủ một giấc cũng chẳng được yên, làm cái chức hoàng đế này thật là..." Đến cả nằm mơ cũng phải phiền lòng vì chuyện triều chính.
Hả?
Dẫu sao cũng đã hầu hạ hoàng đế suốt ba năm, Thôi công công vừa đưa tay ra định đỡ lấy ông, vừa thầm đánh giá. Lão khá hiểu rõ tính tình của vị chủ tử này, tuy không biết hoàng đế vừa tỉnh ngủ lại đang bực dọc vì chuyện gì, nhưng xem chừng cũng không đến mức giận cá chém thớt lên người khác. Do đó, lão cứ quen cửa quen nẻo mà nói vài câu xuôi tai quen thuộc, rồi hầu hạ hoàng đế rửa mặt chải đầu, chuẩn bị lên triều.
Nhanh chóng sửa soạn xong xuôi, trên đường đi thiết triều, bề ngoài lão hoàng đế vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng trong lòng lại đan xen hai phần thấp thỏm, ba phần nghi hoặc và năm phần bất định. Ông thầm nghĩ: "Chỉ là một giấc mơ thôi mà, chắc sẽ không thành sự thật đâu nhỉ?"
Nếu là ngày thường, có lẽ ông đã chẳng bận tâm đến thế. Nhưng trùng hợp ở chỗ, ông lại mơ thấy cảnh này ngay đêm trước ngày phong quan cho các tân khoa Tiến sĩ. Giấc mộng ấy lại còn chân thực đến mức khi tỉnh dậy, mọi diễn biến trong mơ vẫn in hằn rõ nét trong tâm trí, muốn quên cũng khó. Đã vậy, những gì ông mơ thấy lại vừa vặn là chuyện sắp xảy ra vào ngày hôm sau.
Nằm mơ mà, bản thân không kiểm soát được cũng là chuyện bình thường. Thế nhưng, bối cảnh trong mơ lại giống như một góc nhìn bám sát theo người khác từ đầu đến cuối, lại còn lấy Tạ Nguyên Bạch làm trung tâm, như vậy chẳng phải là hơi kỳ lạ rồi sao?
Lẽ nào đây là điềm báo của bề trên? Người ta vẫn thường nói đôi khi giấc mộng của bậc đế vương thường mang một hàm ý sâu xa nào đó, chẳng lẽ tình cảnh của ông hiện tại chính là như vậy?
Hạ Chấn Thiên vừa mới động não suy diễn như thế, ngay giây tiếp theo đã tự "phi" một tiếng thật mạnh trong lòng. Ông đúng là già sinh lẩm cẩm rồi, thế mà lại đi tin vào mấy cái thứ này!
Nếu trên đời thực sự tồn tại mấy chuyện thần thần quỷ quỷ viển vông đó, thì gã hoàng đế tiền triều kia đã dành cả nửa đời người để cầu trường sinh, bái lạy không biết bao nhiêu thần phật, sao cuối cùng vẫn chẳng giữ nổi cơ đồ của tổ tông, ngược lại còn để giang sơn này rơi vào tay ông chứ.
"Xì, ta mới thèm vào tin mấy thứ này."
Chẳng mấy chốc đã đến điện Thái Ninh. Lão hoàng đế khẽ lẩm bẩm một tiếng đầy vẻ khinh khỉnh, những người hầu hạ bên cạnh dù có nghe thấy thì cũng vờ như không. Suy cho cùng, suốt dọc đường đi hoàng đế cứ mãi trầm tư suy nghĩ, nên có lẽ lúc này ông đã ngộ ra được điều gì đó rồi.
Ngay khi ông vừa an tọa trên ngai vàng, quần thần cả điện lập tức quỳ rạp xuống, đồng thanh hô vang: "Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!"
"Bình thân." Đêm qua ngủ thực sự không được ngon giấc, lại còn mơ thấy một giấc mộng khiến bản thân tức anh ách. Vì vậy, tuy lúc này giọng điệu của lão hoàng đế nghe có vẻ ôn hòa, nhưng sắc mặt thì lại vô cùng khó coi.
Đứng ở phía dưới, Quý thủ phụ cùng các đại thần nhân lúc đứng lên đã lén ngẩng đầu, nhanh chóng liếc nhìn thánh nhan một cái.
Thôi xong, hiểu rồi! Hôm nay bệ hạ đang lúc tâm trạng không vui, bọn họ tốt nhất là nên bớt nói mấy lời rước lấy phiền phức thì hơn.
Tiếng xướng này giống y hệt như trong mộng, thoáng chốc khiến người ta có cảm giác hoảng hốt như đang mơ lại giấc mơ xưa.
Rõ ràng là âm thanh này, trước đây lão hoàng đế cũng đã từng nghe qua...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

