Anh không dùng lực, nhưng Phó Tiêu Tiêu vẫn cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay của Tô Hoài Minh. Không biết nghĩ gì, cậu nhóc bỗng thổi phù một hơi vào tay anh, sau đó giơ bàn tay mũm mĩm lên, định gạt tay anh ra.
Tô Hoài Minh nhanh chóng rút tay lại trước, thấy cảnh đó lại cảm thấy buồn cười, khóe miệng không kiềm được mà hơi cong lên.
Phó Tiêu Tiêu chưa từng bị ai chọc tức như vậy, đôi mắt to tròn lập tức phủ một tầng hơi nước, vừa ấm ức vừa tức tối trừng anh, cảm giác như không biết phải làm thế nào cho phải.
Cuối cùng, cậu nhóc chỉ có thể dùng chiêu cũ đã áp dụng bao nhiêu lần trước đó: "Sao ngươi có thể đối xử với ta như thế! Ta sẽ đuổi ngươi ra khỏi nhà!"
Tô Hoài Minh khẽ cười một tiếng, nhàn nhạt buông bốn chữ: "Cứ thử xem nào."
Phó Tiêu Tiêu: O(≧口≦)o
Cậu nhóc tức điên lên rồi! Hai má phồng lên như cá nóc, sau đó liền lăn ra đất, lăn qua lộn lại mà ăn vạ: "Đây là nhà ta! Ta quyết định! Nếu ngươi không đi, ta sẽ không đứng dậy!"
Tô Hoài Minh cúi mắt nhìn cậu bé đang lăn lộn dưới sàn, nhướng mày.
Ai mà chưa từng làm trẻ con chứ? Trò này anh còn chơi chán rồi ấy!
Chẳng qua bây giờ không còn cái thời cứ đánh mông một trận là xong nữa. Nếu chuyện này xảy ra hai mươi năm trước, e là cái mông của Phó Tiêu Tiêu đã ăn vài cái phát rồi!
Thấy Tô Hoài Minh vẫn thản nhiên đứng đó, Phó Tiêu Tiêu càng lăn mạnh hơn, chân tay vung loạn xạ như con cua bị lật ngửa, ý đồ dùng quần áo lau sàn nhà, càng lăn càng hung hăng hơn.
Nhưng Tô Hoài Minh biết rõ, nếu giờ mà dỗ dành cậu nhóc thì sau này cậu bé sẽ càng làm tới, ngang ngược hơn nữa. Cách tốt nhất là... mặc kệ.
Được thôi, cứ xem ai lì hơn ai!
Tô Hoài Minh cảm thấy hơi mệt, thấy Phó Tiêu Tiêu nằm dưới đất lăn lộn mà vẫn có vẻ thoải mái, anh cũng không thể để mình chịu thiệt được. Vậy là anh... leo lên giường nằm!
Vừa mới đặt lưng xuống, anh đã cảm thấy thoải mái mà thở dài một hơi.
Đúng là nhà giàu có khác, đệm êm như thể nằm trên mây.
Lúc này, Phó Tiêu Tiêu vẫn còn nằm dưới sàn, mặt nhăn thành một cục.
Sàn nhà lạnh quá, lại còn cứng nữa, chẳng thoải mái chút nào orz.
Trước đây mỗi lần cậu lăn ra ăn vạ, người lớn trong nhà sẽ lập tức chạy đến dỗ dành, cuối cùng lúc nào cũng chiều theo ý cậu. Nghĩ đến đây, Phó Tiêu Tiêu càng giận hơn:
Hừ! Trước khi cha kế đến dỗ dành, cậu nhất định sẽ không bỏ dậy!
Nhưng nằm thêm một lát, Tô Hoài Minh vẫn không hề có động tĩnh.
Thảm rồi... Lạnh quá, đầu cũng đau, còn chán chết đi được.
Phó Tiêu Tiêu thật sự chịu không nổi nữa, lần đầu tiên tự mình bò dậy.
Cậu vỗ vỗ hai tay cho bớt bụi, bực bội bước về phía giường, tức tối trừng mắt nhìn Tô Hoài Minh, trong mắt còn đầy vẻ tủi thân.
Thế nhưng, Tô Hoài Minh lại đang ngủ ngon lành trên giường, hơi thở đều đều, gương mặt vốn nhợt nhạt giờ lại hơi ửng đỏ.
Nhìn thấy cảnh này, Phó Tiêu Tiêu tức đến phát khóc.
Làm sao có thể như vậy chứ?! Không thèm dỗ cậu, lại còn ngủ mất!
Đây mà gọi là người lớn sao?!!
Nhưng mà... trẻ con cũng có giới hạn của trẻ con. Cậu nhóc lăn lộn cả ngày rồi, giờ nhìn người ta ngủ say, bản thân cũng bắt đầu thấy buồn ngủ theo. Mắt cậu cứ díp lại, không mở ra nổi nữa.
Phó Tiêu Tiêu chống tay lên giường, giơ chân lên khua khua vài cái, cuối cùng cũng trèo lên được.
Hừ! Ngươi ngủ, ta cũng ngủ! (^)
Cậu nhóc nằm trên giường, vẫn chưa nguôi cơn giận, bèn nằm dang rộng tay chân thành hình chữ đại (大), cố tình dùng chân nhỏ đạp đạp vào người Tô Hoài Minh, muốn đẩy anh ra một góc.
Nhưng giường quá rộng, dù có năm đứa như cậu nằm lên cũng chẳng thể chiếm hết chỗ.
Phó Tiêu Tiêu đạp đến mệt phờ, khuôn mặt đỏ bừng vì dùng sức, thế mà Tô Hoài Minh vẫn ngủ ngon lành.
Quá tức giận, cậu nhóc bèn quay sang giật chăn.
Nhưng Tô Hoài Minh ngủ quen kiểu quần chăn như kén tằm, cuộn tròn cả người vào trong, khiến cậu kéo hoài mà chẳng được.
Phó Tiêu Tiêu cắn răng, dùng toàn bộ sức lực để giật mạnh. Nhưng chẳng những không kéo được chăn, mà chính cậu lại bị bật ngửa ra sau, mông đập mạnh xuống nệm.
Cậu nhóc ngơ ngác sờ sờ cái mông, mất mấy giây mới nhận ra. Mình... ngã rồi orz.
Phó Tiêu Tiêu bĩu môi, suýt nữa lại muốn khóc, nhưng liếc mắt thấy Tô Hoài Minh vẫn ngủ say như chết, cậu nhóc lập tức nghẹn nước mắt lại, tủi thân mà khụt khịt mấy cái.
Mệt quá rồi, mí mắt cũng sắp dính vào nhau.
Phó Tiêu Tiêu ngáp một cái thật to, loạng choạng bò lên giường, quơ tay tìm một góc chăn, cuộn người lại chui vào trong.
Trước khi ngủ, cậu vẫn còn hậm hực tự nhủ:
Hừ! Cậu chỉ dùng một góc chăn thôi! Để xem cha kế có bị lạnh mà tỉnh dậy không!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


