“Tô tiên sinh, con trai ngài tôi thật sự không thể dạy nổi nữa.”
“Tiêu Tiêu thích bày trò, hôm nay cứ liên tục hỏi những câu hỏi ngớ ngẩn khiến tôi nói khô cả miệng, đau cả đầu vậy mà thằng bé lại chỉ vào tôi cười ha hả, đúng là cố tình trêu ghẹo!"
Nhắc đến chuyện buồn bực, cô giáo trung niên tháo kính xuống dùng tay lao nước mắt, giọng nghẹn ngào: “Tôi không dạy nữa, anh tìm giáo viên khác đi!"
Nói xong, cô giáo trung niên không thể chịu nổi nữa che mặt chạy thẳng ra cửa không nán lại dù chỉ một phút.
Tô Hoài Minh nhìn chiếc điện thoại bị bỏ quên trên bàn, nhắc nhở: “Khoan đã, cô..."
Nghe thấy giọng anh, cô giáo trung niên càng bước nhanh hơn sợ anh giữ lại.
Anh theo bản năng đứng dậy đuổi theo định mang điện thoải trả lại. Nhưng vừa đi được hai bước, trước mắt anh bỗng tối sầm, đầu óc quay cuồng, tim đập dồn dập, chân tay bủn rủn không còn chút sức lực nào.
Tô Hoài Minh vội vàng vịn vào bàn để không bị ngã. Anh ôm ngực, cố gắng ngồi xuống rồi đưa điện thoại cho người hầu bên cạnh, nhờ họ đem trả lại cho cô giáo.
Mãi đến năm phút sau anh mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Cơ thể này vốn dĩ rất yếu ớt, lại thêm chế độ ăn uống không điều độ, thiếu dinh dưỡng trầm trọng, còn mất ngủ nghiêm trọng khiến cơ thể càng suy kiệt. Chỉ mới vài bước thôi mà anh đã cảm thấy mệt đến mức này.
Nhưng so với tình trạng trước khi xuyên qua, anh vẫn cảm thấy hài lòng với cơ thể này hơn.
Trước khi xuyên sách, bệnh tình của anh đã ở giai đoạn không thể cứu chữa, cả ngày mơ mơ màng màng nằm trên giường, phải chịu đựng những cơn đau mà thuốc men cũng không thể giảm bớt, không còn chút hy vọng nào.
Cuối cùng sinh mệnh anh đã đi đến hồi kết. Vào khoảng khắc ý thức dần tan biến, anh còn nghĩ có phải mình sắp chết thật rồi không.
Nhưng trời cao lại trêu đùa, anh không chết mà lại xuyên vào một cuốn tiểu thuyết.
Nghĩ đến đây Tô Hoài Minh đưa mắt nhìn xung quanh.
Đây là một căn phòng ngủ lớn đến mức khoa trương, được trang trí xa hoa nhưng không có phô trương. Trên tường treo tranh của danh họa có trị giá hàng trăm triệu, bàn ghế bày đầy đồ cổ quý giá ở đâu cũng toát lên vẻ giàu có.
Căn phòng này thuộc về nguyên chủ, nói đúng hơn là của chồng nguyên chủ.
Nhưng vì biết trước cốt truyện, Tô Hoài Minh biết rõ rằng chẳng bao lâu nữa, anh sẽ bị đuổi ra khỏi nhà.
Cuốn sách này tên là "Nghịch Tập Nhân Sinh: Vươn Lên Trong Giới Giải Trí", nhân vật chính là thiếu gia thật, còn anh – kẻ bị xuyên vào – chỉ là một tên giả mạo, tồn tại chỉ để làm bàn đạp cho nam chính. Anh đóng vai phản diện, làm nền cho nhân vật chính tỏa sáng. Đến khi mất giá trị lợi dụng, anh sẽ bị đá ra khỏi nhà không thương tiếc.
Nam chính là mẫu hình hoàn hảo của thể loại "mỹ cường thảm" – vừa đẹp trai, vừa mạnh mẽ, vừa đáng thương. Từ nhỏ cậu ta đã lang bạt khắp nơi, chịu đủ mọi tủi nhục, mãi đến năm tám tuổi mới trở về Tô gia và được cả nhà yêu thương, cưng chiều hết mực.
Còn anh – một tên giả mạo bị xem là kẻ phá hoại gia đình, địa vị tuộc dốc. Nguyên chủ không cam lòng, liền tranh giành tình cảm với nam chính, còn theo cậu ta vào giới giải trí để đấu đá.
Nhưng nam chính là "con cưng của trời", sự nghiệp thuận lợi vô cùng, còn nguyên chủ thì liên tục gặp xui xẻo, đến mức tham gia một show tuyển chọn cũng bị mắng lên hot search, bị cả mạng xã hội mỉa mai, chê cười.
Sau khi rời khỏi show, nguyên chủ lập tức kết hôn chớp nhoáng với một người đàn ông, còn có một đứa con riêng ba tuổi.
Chuyện này trong tiểu thuyết chỉ được nhắc sơ qua, Tô Hoài Minh cũng không rõ chi tiết.
Sau đó, nguyên chủ lại tiếp tục làm trò hề, mang con trai lên chương trình truyền hình thực tế dành cho bố con, bị đứa trẻ hành hạ, còn bị vu oan là ngược đãi con nít, danh tiếng rớt xuống đáy vực, sự nghiệp sụp đổ chỉ sau một đêm, buộc phải rời khỏi showbiz.
Sau cùng, nguyên chủ nhận được một khoản tiền bồi thường ly hôn, nhưng cả đời sống trong uất ức, bạn bè bỏ rơi, không nơi nương tựa, đau khổ chờ ngày chết.
Nhưng mà, Tô Hoài Minh lại có suy nghĩ khác.
Tuy cơ thể này yếu ớt, nhưng ít ra anh sẽ không đau đớn đến phát khóc vào ban đêm, không phải sống nhờ thuốc men, không phải cắm hàng tá ống truyền trên người... Với anh, chỉ cần như thế này là đủ mãn nguyện rồi!
Tô Hoài Minh từng bị bệnh tật dày vò đến chết, nay được sống lại một lần nữa, anh chỉ muốn hưởng thụ cuộc sống, nằm dài mà thư giãn.
Thiếu gia thật, cốt truyện chính? Tránh xa anh ra! Tốt nhất là cứ đi theo con đường đã định sẵn, còn anh thì chỉ chờ ngày ly hôn, cầm tiền rồi cao chạy xa bay!
Theo dự đoán, anh còn khoảng nửa năm nữa là có thể thoát thân, không tính là quá gian nan.
Tô Hoài Minh đang mải suy nghĩ, không để ý cửa phòng bị đẩy ra.
Một giọng nói non nớt vang lên, anh mới ngẩng đầu, sững sờ nhìn cậu bé đứng trước mặt.
Thằng bé có đôi môi đỏ hồng, làn da trắng nõn, khuôn mặt tròn trĩnh đáng yêu như búp bê sử.
Nó mặc áo sơ mi trắng, đeo nơ xanh nhạt, bên dưới là chiếc quần short xanh dương, để lộ đôi chân nhỏ mũm mĩm. Đặc biệt, thằng bé không mang giày, cứ chân trần đứng trên nền đất lạnh.
Tô Hoài Minh chưa từng gặp đứa trẻ nào đáng yêu như vậy, thậm chí còn thấy ngứa tay, muốn véo thử má nó.
Nhưng, nếu anh không nhầm, thì thằng bé này chính là con riêng của nguyên chủ – Phó Tiêu Tiêu. Và nếu đúng như cốt truyện...
Phó Tiêu Tiêu chống tay ngang eo, trừng mắt nhìn anh đầy tức giận, rồi vung tay chỉ thẳng vào mặt anh, giọng nói non nớt vang lên:
"Ta cảnh cáo ngươi! Không được gọi gia sư nữa! Ta đời này sẽ không học hành gì hết!"
Phó Tiêu Tiêu vừa mới gào lên một trận thì một người đàn ông trung niên mặc âu phục chỉn chu, tóc tai gọn gàng, liền thở hồng hộc chạy tới.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, quản gia chỉ biết thở dài trong lòng.
Phó Tiêu Tiêu là tiểu tổ tông trong nhà, một khi đã ngang bướng thì chẳng ai có thể cản nổi. Lần này lại làm loạn, chỉ e Tô Hoài Minh sắp phải chịu khổ rồi.
Do ăn uống thiếu điều độ trong thời gian dài, khuôn mặt Tô Hoài Minh không có chút thịt nào, làn da trắng xanh gần như trong suốt, môi cũng mất hết sắc hồng. Mái tóc mềm mại rũ xuống, che một phần đôi mắt, dáng người gầy gò, yếu ớt như thể chỉ cần một cơn gió thổi qua cũng có thể ngã xuống.
Lúc này, anh hơi cúi mắt, đứng trước cửa sổ ngược sáng. Hàng mi dài khẽ rung động, toát lên một vẻ mong manh khiến người khác không khỏi xót xa.
Quản gia bất giác muốn giúp đỡ Tô Hoài Minh, nhưng nghĩ đến vị thế khó xử của anh trong căn nhà này, ông đành nhẫn nhịn, chỉ có thể trơ mắt nhìn Phó Tiêu Tiêu quậy phá.
Tô Hoài Minh vừa định lên tiếng thì không nhịn được mà ho khan, lồng ngực phập phồng dữ dội, khó chịu đến mức khom cả lưng. Phải một lúc sau anh mới miễn cưỡng nói được một cả lưng. Phải một lúc sau anh mới miễn cưỡng nói được một câu, giọng khẽ khàng, run rẩy, đầy vẻ yếu ớt:
“Không được.”
Cứ tưởng một người xinh đẹp như vậy, chắc chỉ có thể thấy trong giấc mơ thôi chứ.
Quản gia: "..." Trong khoảnh khắc ấy, ông còn tưởng mình bị lãng tai mất rồi.
Trái ngược với vẻ ngoài, thái độ của Tô Hoài Minh thật sự rất cứng rắn!
Nhưng mà...
Quản gia lo lắng nhìn Phó Tiêu Tiêu, linh cảm rằng cậu nhóc nhất định sẽ làm ầm lên.
Quả nhiên, Phó Tiêu Tiêu nhíu mày, tức giận đến mức chu môi lên.
Phó Tiêu Tiêu là tiểu bá vương trong nhà, ai cũng phải chiều chuộng cậu, thành ra càng ngày càng hống hách, ngang ngược, cảm thấy mọi người đều phải thuận theo ý mình.
Không ngờ gã cha dượng đáng ghét này lại dám từ chối yêu cầu của cậu!
Phó Tiêu Tiêu giận đến mức dậm chân bình bịch, trông thì rất khí thế nhưng giọng nói non nớt lại bán đứng cậu:
“Không cần, con không cần! Mấy thầy giáo đó đều ngốc lắm, họ không dạy được con đâu!"
Tô Hoài Minh nhướng mày: “Vậy chẳng lẽ con không ngốc?"
Phó Tiêu Tiêu hừ một tiếng, ưỡn ngực, hất cằm, đầy tự tin nói:
“Con tất nhiên không ngốc rồi!"
“Được, vậy ta ra một bài toán cho con.” Tô Hoài Minh thản nhiên nói:
"1263+67289-2785 x 102782 = bao nhiêu?"
Phó Tiêu Tiêu chớp mắt mấy cái, khuôn mặt nhỏ ngây ngốc, tràn đầy hoang mang.
“Không biết đáp án à?" Tô Hoài Minh tiếp lời: “Không chịu học hành thì chỉ có thể là đại ngốc. Hơn nữa, bây giờ là đang cầu thầy giáo dạy con, thầy giáo còn chẳng muốn dạy, con tưởng mình quý giá lắm sao?"
Thật ra, Tô Hoài Minh cũng không định mời gia sư cho Phó Tiêu Tiêu nữa.
Một đứa trẻ ba tuổi thì học hành cái gì chứ, gia sư đến dạy chẳng phải tra tấn giáo viên hay sao?
Như vậy, một đứa trẻ ngang ngược như Phó Tiêu Tiêu hoàn toàn không thể lay chuyển được người lớn, nhưng quản gia và đám người hầu lại vô điều kiện nhượng bộ, lập tức cúi đầu lui ra ngoài, bộ dạng như thể chỉ có mình Phó Tiêu Tiêu là duy nhất.
Tô Hoài Minh nhìn thấy cảnh này, trong lòng thở dài.
Trẻ con hư không phải lỗi của chúng, mà là do cách dạy dỗ của người lớn. Nếu cứ chiều chuộng Phó Tiêu Tiêu như vậy, chẳng trách đứa bé này lại trở nên ngang tàng vô pháp vô thiên.
Trong phòng không còn ai khác, Phó Tiêu Tiêu bĩu môi nhìn Tô Hoài Minh, khuôn mặt đỏ bừng như một quả táo chín.
Tô Hoài Minh không nhịn được mà đưa tay ra, bóp nhẹ vào đôi môi nhỏ nhắn của cậu nhóc:
"Ngươi là vịt con à? Sao cứ bĩu môi mãi thế?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


